Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 274

Trước Sau

break
"Còn hỏi à? Nếu lần này không có Phần Tu giúp ngươi che giấu, thì ngươi chờ đó mà bị người ta bắt lại hút máu đi!" – Trường Sinh hừ lạnh.

"Biểu ca giúp ta che giấu sao?" Tật Vô Ngôn ngơ ngác như con nai lạc giữa rừng rậm.

"Khi ngươi dâng tinh huyết cho phụ thân ngươi, Phần Tu đã phát hiện có điều bất thường. Hắn liền lấy ra một viên đan dược trong túi Càn Khôn của mình, đút cho phụ thân ngươi uống, để đánh lạc hướng tai mắt người khác. Sau đó, mọi người đều thấy da dẻ tím bầm của phụ thân ngươi dần trở lại sắc hồng hào, ngay cả hơi thở cũng dần ổn định." – Trường Sinh giải thích.

Lúc này Tật Vô Ngôn mới vỡ lẽ, nhìn về phía Phần Tu với khuôn mặt rạng rỡ như ánh mặt trời: "Biểu ca, cảm ơn ngươi! Nếu không có ngươi, e là ta đã bị người ta bắt lại lấy máu thật rồi!"

"Ngươi còn dám nói! Sau này có việc gì thì nói với ta một tiếng được không?" – Phần Tu trừng mắt lườm hắn, giọng đầy trách mắng.

Tật Vô Ngôn vội giơ một tay lên thề thốt: "Ta nhớ rồi! Lần sau nhất định sẽ nói với ngươi trước!"

Phần Tu giơ tay định gõ đầu hắn một cái thật đau, nhưng cuối cùng lại chỉ nhẹ nhàng xoa đầu hắn một cái.

Tật Vô Ngôn nhạy bén nhận ra – biểu ca không còn giận nữa. Rõ ràng lúc nãy còn nói để hắn tự giải quyết, hóa ra từ đầu tới cuối vẫn là biểu ca âm thầm lo liệu, lại còn cố ý làm bộ dọa hắn.

Tâm trạng Tật Vô Ngôn lúc này vô cùng phấn chấn. Tuy mất đi một chút tinh huyết khiến sắc mặt tái nhợt, người cũng uể oải rã rời, nhưng chỉ cần nghĩ tới việc phụ thân đã trở về sau ba năm chết đi, thì bao mệt mỏi, u sầu đều tan biến sạch. Hắn thấy thân thể nhẹ tênh, đi đường cũng muốn tung tăng nhảy nhót.

Phần Tu nhìn dáng vẻ hoạt bát như chim sẻ của Tật Vô Ngôn, chợt nhận ra – hắn đã khác xưa.

Đột nhiên, Tật Vô Ngôn lại lên tiếng: "Khoan đã! Nếu không phải do đan dược của biểu ca mà phụ thân sống lại, thì chẳng phải là nhờ tác dụng của tinh huyết ta sao? Trời đất ơi! Tinh huyết của ta lại là thần dược cứu mạng thật sao? Nếu ta đã mang trong người thứ linh đan diệu dược thế này, thì ta học luyện đan làm gì cho khổ nữa chứ?"

Lần này không chỉ riêng Phần Tu muốn gõ đầu hắn, mà ngay cả Trường Sinh cũng muốn gõ cho hắn tỉnh ra.


Trường Sinh gần như gào lên đến khản cả giọng: "Một người thì có bao nhiêu giọt tinh huyết chứ, ngươi có biết không hả? Ngươi định dùng sạch tinh huyết của chính mình sao? Ngươi có hiểu, khi tinh huyết bị hao tổn thì phải mất bao nhiêu năm mới có thể bồi bổ lại được không? Dùng tinh huyết thay thế đan dược, đúng là ngu xuẩn hết chỗ nói! Thật không ngờ ngươi lại nghĩ ra được cái trò điên rồ đó!"

Tật Vô Ngôn bị mắng đến cúi rụt cổ, lí nhí lẩm bẩm: "Ta chỉ buột miệng nói thôi mà, đâu có định thật sự làm vậy đâu..."

"Ngươi đã nghĩ tới, thì chứng tỏ trong đầu đã manh nha cái ý định đó rồi!" – Trường Sinh lại gầm lên, tiếng như sấm nổ bên tai.

Tật Vô Ngôn chỉ thấy tai mình ù đi ong ong. Hắn không ngờ Trường Sinh lớn tuổi như vậy mà khí lực vẫn còn hùng hồn đến thế, gào thét như sấm dội, đúng là kỳ tích sống.

Trường Sinh thở hồng hộc, vẫn chưa yên tâm, nghiêm giọng dặn dò: "Phần Tu, ngươi phải trông chừng hắn thật kỹ! Nhìn cái bộ dáng ngốc nghếch đó mà xem, không chừng thật sự sẽ lấy tinh huyết của mình ra mà đùa giỡn!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc