Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 273

Trước Sau

break
“Cửu hoàng tử? Sao ngươi lại ở đây?”

Diễm Tiêu cười khổ đáp:

“Chẳng phải tới xin thuốc từ Phần huynh sao? Mười ba – đệ ấy đột nhiên phát bệnh mấy ngày trước, luôn cảm thấy tức ngực, thở không thông. Đến giờ vẫn chưa đỡ chút nào. Chuyện này là bệnh cũ rồi, từ nhỏ đã như thế. Danh y khắp nơi đều từng xem qua, thậm chí cả Luyện Dược Sư cũng bó tay, ai cũng nói là do bẩm sinh, không phải thuốc thang có thể chữa được.”


Tật Vô Ngôn nhìn hắn đầy ngờ vực:

“Đã biết là không chữa được, vậy ngươi tìm biểu ca ta xin thuốc làm gì?”

Phần Tu hiếm khi nhíu mày, giọng thúc giục:

“Đi thôi, ngươi còn muốn gặp phụ thân hay không?”

“À à, đi ngay đây.” – Tật Vô Ngôn vội đáp, rồi nhanh chân bước theo Phần Tu về phía trước.

Phần Tu vừa đi, Diễm Tiêu tất nhiên cũng nối gót theo sau. Tật Vô Ngôn lại tiếp tục truy hỏi:

“Vậy rốt cuộc ngươi muốn xin biểu ca ta thuốc gì?”

Diễm Tiêu đáp:

“Mấy hôm trước Phần huynh dùng một loại đan dược, cứu sống Tật tứ gia – người khi ấy không chỉ trọng thương mà còn trúng kịch độc, đã tắt thở. Ngươi lúc đó hôn mê nên không biết gì.”

“Hả?” – Tật Vô Ngôn tròn mắt ngạc nhiên.

“Việc đó tất cả chúng ta đều tận mắt chứng kiến, tuyệt đối là thật. Ta liền nghĩ, ngay cả Tật tứ gia bị thương nặng như thế, kèm theo trúng độc cũng có thể được cứu sống thì loại linh đan đó chắc chắn phi thường. Nếu ta có thể xin được một viên, thì bệnh của Mười Ba cũng nhất định sẽ có hy vọng. Nếu thật sự không có, thì chỉ cần nói cho ta biết tên đan dược ấy là gì, ta cũng có thể dựa vào đó mà tìm kiếm.”

Tật Vô Ngôn nhìn bóng lưng phía trước với vẻ mặt phức tạp, thầm nghĩ:

[Lẽ nào phụ thân ta được biểu ca dùng đan dược cứu sống chứ không phải nhờ giọt tinh huyết kia của ta?]

Nhưng nghĩ kỹ lại… việc bản thân lại có thể nghĩ ra chuyện dùng tinh huyết để cứu người, cũng coi như xưa nay chưa từng có ai trên toàn Thiên Diễn Lục làm được. So với việc dùng linh đan cứu người, thì người ta vẫn dễ tin vào thuốc hơn là huyết.

Nhưng cũng không hợp lý. Nếu biểu ca thực sự có loại linh đan đó, thì ngay từ đầu hẳn đã cho phụ thân dùng rồi, đâu đến nỗi phải nhìn ta tuyệt vọng rồi mới để ta đút máu cho người? Rốt cuộc… chuyện này là thế nào?

Tật Vô Ngôn mù mờ chưa nghĩ thông, còn Diễm Tiêu đã đuổi kịp phía trước, tiếp tục nài nỉ xin thuốc.

Phần Tu nét mặt không biểu cảm, lạnh nhạt đáp:

“Ta đã nói rồi, loại đan dược đó ta chỉ có duy nhất một viên, là cơ duyên ngẫu nhiên có được trong một lần kỳ ngộ. Nghe đồn có thể hồi sinh người chết, nhưng ta cũng không rõ tên gọi là gì, thì làm sao nói cho ngươi biết được?”

Diễm Tiêu thấy Phần Tu nói năng chân thành, không giống đang nói dối, đành thở dài một tiếng, bất lực buông tay.

“Là ta tự nghĩ quá đơn giản. Với loại thần dược như thế, có thể có được một viên đã là thiên đại kỳ ngộ, còn mong cầu thêm thì biết đi đâu mà tìm? Đã vậy, ta cũng không làm phiền nữa. Phần huynh, chúng ta hẹn gặp sau, cáo từ.”


Diễm Tiêu hướng về phía Phần Tu và Tật Vô Ngôn ôm quyền chào, mặt mày ủ rũ, lặng lẽ rút lui.

Tật Vô Ngôn vẫn đứng đó nhìn theo bóng Diễm Tiêu khuất dần, rồi quay sang nhìn Phần Tu, ánh mắt đầy thắc mắc: "Biểu ca, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?"

Chưa kịp để Phần Tu mở miệng, một giọng nói già nua vang lên từ trong người Tật Vô Ngôn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc