— Ta đã nói rồi, Tật Mai chết là vì hắn đáng tội.
— Nói láo! Có người đã đứng ra làm chứng, chính là ngươi giết Tật Mai! — Ánh mắt tam trưởng lão đỏ ngầu, tràn đầy phẫn nộ như phát cuồng.
— Chính hắn nảy lòng tham trên đường, cướp đi chí bảo của người khác, bị truy sát mà không nhận lỗi, còn kéo ta vào, vu oan giá họa, mưu tính đẩy ta vào chỗ chết. Đến cuối cùng, để chứng minh mình ‘trong sạch’, hắn thậm chí còn ra tay sát hại ta. Chẳng lẽ ta phải để con ngươi giết, mà không thể đánh trả sao?
— Ngươi…! — Tật Anh giận dữ quát lên.
— Quả nhiên là ngươi! Quả nhiên là chính ngươi đã giết con trai ta! Đồ súc sinh! Dựa vào đâu mà ngươi giết con ta? Dù cho nó có tranh đoạt chí bảo của người khác, thì ngươi – là đồng tông cùng tộc – lẽ ra nên đứng về phía nó, chống lại kẻ địch bên ngoài! Vậy mà ngươi lại trở mặt ra tay giết nó! Ngươi đúng là không bằng cầm thú! Ta giết ngươi để báo thù cho con ta, thì có gì sai? Chỉ trách người ta phái đi năm xưa làm việc bất thành, không thể diệt trừ ngươi tận gốc, lại để ngươi sống sót quay về! — Khóe mắt tam trưởng lão đỏ bừng, cả người run lên vì giận dữ.
Tật Anh đã sớm hiểu, với kẻ như hắn thì căn bản không thể lý lẽ gì nổi. Trong mắt Tật Hồng Dũng, thiên hạ ai cũng đáng chết, chỉ riêng con hắn thì không. Nếu có ai gây tổn hại đến con hắn, thì kẻ đó đáng chết, cả thiên hạ này đều phải chết vì con hắn, còn sinh mạng người khác? Với hắn, chẳng là gì cả — chỉ có mạng con hắn mới đáng gọi là mạng sống.
— Ngươi nói cũng không sai. Ta giết con ngươi, ngươi vì con mà muốn giết ta báo thù, giờ ta chưa chết, trở về giết lại ngươi… thế thôi. Đơn giản là như vậy.
Vừa dứt lời, Tật Anh vung tay, Ma Vân chiến kích liền xuất hiện sau lưng hắn.
— Phành!
Đầu kích chạm đất, gạch đá xanh vỡ vụn, bụi đá bay mù mịt khắp nơi.
Sát ý trong mắt Tật Anh bùng lên dữ dội, từng chữ như rít qua kẽ răng:
— Hôm nay, ta nhất định lấy mạng chó của ngươi.
— Đồ hậu bối cuồng ngạo! Thật tưởng lão phu sợ ngươi chắc? — Tam trưởng lão gầm vang một tiếng, nguyên lực toàn thân bùng phát dữ dội, tà áo tung bay, khí thế cuồn cuộn, như muốn cuốn phăng cả trời đất.
Sắc mặt Tật Anh lạnh băng, khí thế cũng tức khắc bạo phát. Đúng lúc hắn chuẩn bị dồn toàn bộ nguyên lực tung đòn chí mạng, thì đột nhiên, một luồng sát khí dữ dội từ sau lưng ập tới.
Hắn kinh hoảng vội né tránh, nhưng đã quá muộn. Kẻ đánh lén ở ngay sát phía sau, mà hắn lại không hề đề phòng, lưng hoàn toàn để trống — kết quả bị một chưởng giáng thẳng vào giữa lưng!
Người ra tay — không ai khác — chính là Tật Siếp, kẻ vừa rồi còn ra vẻ huynh trưởng nghĩa tình.
Một chưởng này, hắn dồn toàn bộ sức mạnh, thực lực Hóa Khí Cảnh tầng chín không thể coi thường. Nếu kẻ hứng đòn có tu vi yếu hơn, chắc chắn sẽ bị đánh nát tim chết tại chỗ. Dù có mạnh hơn, trúng một chưởng như vậy cũng tuyệt đối trọng thương!
Đã chọn làm kẻ địch, thì cũng đồng nghĩa không còn đường lui. Vậy chi bằng nhân lúc Tật Anh vẫn còn vài phần tín nhiệm, ra tay trước giành lấy tiên cơ. Nếu chần chừ bỏ lỡ thời cơ, bọn họ sẽ chẳng còn cơ hội thắng nữa.
Tật Anh lúc ấy vừa dồn nguyên lực, còn chưa kịp tung ra, lại bị đánh lén bất ngờ. Huyết khí toàn thân cuộn trào, hắn không kìm nổi, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể loạng choạng đổ về phía trước.