Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 247

Trước Sau

break
Tật Siếp vẫn cười như không, hỏi lại:

“Nợ? Nợ gì?”

Tật Anh nhìn chằm chằm vào tam trưởng lão, giọng lạnh nhạt:

“Nợ máu giữa ta và Tật Hồng Dũng, chẳng lẽ đại ca không biết?”

Tật Siếp trầm ngâm thoáng chốc, rồi cười nói:

“Dù có thật sự muốn tính toán, thì cũng nên để sau bữa cơm hãy nói. Ngươi vất vả trở về sau hành trình dài, cứ nghỉ ngơi trước đã. Cơm nước xong, ngày mai chúng ta nói chuyện cũng chưa muộn, được không?”

“Không cần lãng phí thời gian,” — giọng Tật Anh trở nên lạnh buốt — “Hôm nay ta trở về, chính là để thanh toán dứt điểm món nợ này. Sau đó, ta sẽ đưa Nguyệt Nhu, Ngôn Nhi và Thiên Nhi rời khỏi Tật gia.”

Vừa nhắc tới thê nhi, sát khí quanh người hắn thoáng thu liễm lại một chút, như thể trong lòng vẫn còn sót lại chút ấm áp cuối cùng.

Nhưng những lời ấy, rơi vào tai Tật Siếp và mấy vị trưởng lão, lại chẳng khác gì một tiếng sấm giữa trời quang. Hắn... quả nhiên vẫn chưa biết Đỗ Nguyệt Nhu đã chết!

Xem ra, hắn vừa trở về là lập tức đến thẳng Tật gia, hoàn toàn chưa hỏi han dò xét gì. Mà việc Tật gia và Phần gia tranh đấu long trời lở đất ra sao, ở Phượng Linh thành ai ai cũng biết, chỉ cần mở miệng hỏi một câu là rõ.

Thế mà hắn lại không hỏi. Không hỏi gì cả… Chỉ một lòng một dạ, quay về Tật gia.


Hoặc là, Tật Anh chưa từng ngờ tới, Tật gia lại có thể tuyệt tình đến thế.

Hắn đã vì Tật gia mà vào sinh ra tử suốt bao năm trời, vậy mà khi tưởng hắn đã chết ngoài chiến trường, Tật gia chẳng những không đoái hoài tới mẹ con họ – những người thân cô thế cô, ngược lại còn tìm đủ mọi cách chèn ép, đẩy ép họ đến bước đường cùng. Đỗ Nguyệt Nhu – vốn đã đau lòng muốn chết – cuối cùng lại bị dồn đến mức sinh bệnh mà qua đời.

Nếu năm ấy Tật Vô Ngôn không chạy thoát kịp, chỉ cần bị bắt lại, chắc chắn sẽ không còn đường sống. Còn Tật Vô Thiên, nếu không được Tật Vô Ngôn đưa đi, e rằng giờ này cũng đã bị biến thành công cụ liên hôn, bị gả vào Mộc gia rồi?

Chuyện như vậy, cho dù là nằm mơ, Tật Anh cũng không thể ngờ tới.

Nụ cười trên gương mặt Tật Siếp cứng đờ, hồi lâu mới thở dài nói:

— Tứ đệ, vi huynh biết ngươi đã chịu nhiều ấm ức. Ba năm qua, rốt cuộc ngươi đã trải qua những gì? Hãy kể rõ cho ta nghe, sau đó ta mới có thể quyết định được, được chứ?

Tật Anh vẫn đứng thẳng, không hề nhúc nhích. Ánh mắt lạnh lẽo như băng, sắc bén quét qua bốn phía, trực tiếp ép tới chỗ tam trưởng lão.

Sắc mặt Tật Siếp thoáng hiện vẻ giằng co, đau lòng nói tiếp:

— Tứ đệ, ngươi muốn rời khỏi Tật gia, chẳng lẽ đến một chén rượu tiễn biệt cùng đại ca cũng không được sao?

Tật Anh trầm mặc, giằng co hồi lâu mới cất giọng lạnh nhạt:

— Đại ca muốn nghe gì, hoặc muốn uống rượu, thì đợi sau khi ta báo thù xong hãy nói.

Tam trưởng lão bị ánh mắt Tật Anh nhìn chằm chặp đến toát mồ hôi lạnh khắp người. Ông ta biết rõ hắn đến để trả thù mình, nhưng mãi vẫn không ra tay. Tộc trưởng đã cố ý trì hoãn chuyện báo thù, vốn là có ý tốt, nhưng với tam trưởng lão mà nói, đó chẳng khác nào một cực hình. Đường đường là tam trưởng lão của Tật gia, làm sao ông ta có thể chịu được nỗi nhục này?

Bất ngờ, tam trưởng lão quát lớn:

— Tật Anh! Ngươi cứ mở miệng là đòi tính sổ, báo thù. Vậy hôm nay ta liền cùng ngươi tính cho rõ ràng! Nợ thì trả, mạng đền mạng, đó là lẽ trời lẽ đất! Ta hỏi ngươi, con ta – Tật Mai – có phải ngươi đã giết chết hay không?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc