Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 210

Trước Sau

break
“Lục xen lam – Luyện Thể thất trọng đỉnh.” Giọng Tứ trưởng lão vang lên rõ ràng.

Phần Linh khẽ thở dài, chậm rãi bước về phía khu vực người qua thí nghiệm. Nàng đã cố gắng đến vậy, cuối cùng vẫn không thể bước qua ngưỡng Luyện Thể bát trọng.

“Người tiếp theo – Phần Uyển!”

Phần Uyển đứng dậy, vẻ mặt không chút cảm xúc, lặng lẽ bước lên đài cao. Đối diện với Trắc Lực Thạch, nàng không chần chừ giơ tay đánh thẳng một chưởng.

Ngay trung tâm Trắc Lực Thạch, dưới tác động ngoại lực, bắt đầu gợn lên từng vòng sóng nhẹ. Sóng khuếch tán lan rộng, kéo theo sắc lam rực rỡ. Màu lam càng lúc càng đậm, đến cuối cùng... lại thấp thoáng hiện lên ánh tím.

Phía dưới đài, mọi ánh mắt đều mở lớn, chờ đợi khoảnh khắc Phần gia lần đầu tiên xuất hiện một người bước vào cảnh giới Luyện Thể cửu trọng.


Đáng tiếc là, màu sắc chủ đạo của Trắc Lực Thạch vẫn chỉ dừng lại ở lam, dù có hơi ửng tím nhưng cuối cùng vẫn không thể chuyển hẳn sang màu tím.

“Lam pha tím – Luyện Thể bát trọng đỉnh.” – Tứ trưởng lão lên tiếng.

Dù vậy, đây cũng đã là một thành tích vô cùng xuất sắc. Cùng mười bảy tuổi, Phần Uyển đã vượt hơn Phần Linh một trọng, sự chênh lệch về tư chất đã thể hiện rất rõ.

Trên khuôn mặt Phần Uyển không chút biểu cảm, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ kiêu ngạo xen lẫn khinh thường. Nàng chậm rãi rời khỏi đài, đi về khu vực dành cho người vượt qua thí nghiệm.

Từ khi Phần Thiên Bá – phụ thân nàng – bị điều sang trông coi sản nghiệp ở nơi khác của Phần gia, địa vị của Phần Uyển trong tộc cũng sa sút hẳn. Dù vậy, tính khí kiêu ngạo và ương bướng của nàng chưa bao giờ thay đổi, chỉ là giờ đây đã biết thu mình lại một chút, không còn quá phô trương như trước.

Những người được gọi lên sau đó, mười người thì may ra có một người đạt tới Luyện Thể thất trọng, như thế cũng đã xem là không tệ.

Tật Vô Ngôn nhìn đám tiểu bối nhà họ Phần lần lượt ủ rũ trở về chỗ ngồi, không khỏi thầm thở dài. Nếu cứ tiếp tục như vậy, người đủ tư cách được giữ lại bổn gia e rằng chưa đến một phần năm.

Năm nào cũng thế. Cứ năm này qua năm khác, Phần gia sàng lọc khắt khe, chỉ giữ lại những kẻ ưu tú nhất, rồi từ trong số đó lại chọn ra những người tinh anh nhất. Chính nhờ vậy mà đại thế gia này ngày một hưng thịnh.

Khi lại có một người cúi đầu lặng lẽ quay về chỗ cũ, Tứ trưởng lão hô lớn:

“Người tiếp theo – Phần Tuyên!”

Phần Tuyên đang lặng im ngồi giữa đám đông, nghe thấy tên mình liền đứng dậy. Bước đi của hắn không nhanh không chậm, từng bước vững vàng tiến lên đài. Sau lưng hắn vác theo một thanh đại đao – chính là Thiên Cương Đao của hắn. Ngày thường chưa từng thấy hắn mang theo bên người, không ngờ lần tộc khảo lần này, hắn lại mang hẳn đến.

Tật Vô Ngôn chăm chú nhìn theo bóng dáng ấy, đưa tay xoa xoa cằm, vẻ mặt suy tư. Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng hắn cảm thấy Phần Tuyên dường như đã thay đổi. Khí chất toàn thân không còn hỗn loạn, bốc đồng như trước, mà trở nên ổn định, vững chãi hơn nhiều. Cảm giác như cảnh giới cũng đã vượt xa so với lần gần nhất gặp mặt cách đây một tháng.

Chẳng lẽ… là như lời Phần Tu từng nói? Hắn thực sự đã vượt qua tâm ma của chính mình?

Tật Vô Ngôn không nhìn thấy được ánh mắt của Phần Tuyên lúc này. Nhưng thực ra, đôi mắt ấy còn kiên định hơn bao giờ hết. So với Phần Tuyên trước kia – luôn ngu ngốc bám theo Phần Linh, nàng đi đâu hắn liền theo đó – thì bây giờ, hắn đã hoàn toàn khác.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc