“Vẫn là quy củ cũ,” Tứ trưởng lão nghiêm giọng nói, “Người tham gia khảo nghiệm sẽ dốc toàn lực đánh một kích lên Trắc Lực Thạch, dựa vào màu sắc thay đổi của nó để đánh giá cấp bậc.”
“Trắc Lực Thạch phân làm năm cấp bậc, tương ứng với năm màu: đỏ, vàng, lục, lam, tím. Nếu một kích tạo ra trọng lực từ năm nghìn cân trở lên, đá sẽ chuyển màu đỏ – tương ứng Luyện Thể ngũ trọng. Nếu đạt chín nghìn cân trở lên, Trắc Lực Thạch sẽ hóa tím – chính là Luyện Thể cửu trọng.”
“Nếu dưới Luyện Thể ngũ trọng, Trắc Lực Thạch sẽ không hiện ra màu sắc nào cả.”
Tứ trưởng lão tỏ vẻ nghiêm nghị, cất cao giọng:
“Thí nghiệm chính thức bắt đầu. Gọi tên ai, người ấy bước lên!”
“Phần Lâm!”
“Có mặt.” – Một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi đứng dậy, bước về phía đài cao.
Hắn đứng trước khối Trắc Lực Thạch to lớn, có phần hồi hộp liếc nhìn khối đá, sau đó hít sâu một hơi, điều chỉnh tư thế, rồi dốc toàn lực tung một quyền!
“Phanh!”
Một tiếng nổ trầm vang vọng. Khối Trắc Lực Thạch đen sẫm ban đầu dần dần chuyển sắc – từ nhạt đến rõ rệt. Cuối cùng, ở ngay trung tâm khối đá, ánh lên một vệt hoàng lục nhàn nhạt – như mầm non mới nhú, chớp động trong chốc lát. Nhưng chỉ hai nhịp thở sau, sắc đen lại ồ ạt tràn về, nhanh chóng bao phủ lấy màu lục kia, trả khối đá về màu đen nguyên thủy.
Tứ trưởng lão cất tiếng:
“Lục sắc – Luyện Thể thất trọng.”
Phần Lâm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, rảo bước đi về khu vực dành cho người đã vượt qua thí nghiệm.
Chỉ cần đạt đến Luyện Thể thất trọng, đồng nghĩa với việc hắn vẫn có tư cách ở lại trong bổn gia Phần thị. Đây là bước ngoặt quan trọng định đoạt tương lai cả đời, vì vậy ai nấy đều vô cùng căng thẳng. Thấy Phần Lâm vượt qua suôn sẻ, ánh mắt mọi người đều lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.
“Người tiếp theo, Phần Dương!”
“Có mặt!”
Trên đài cao, cuộc khảo nghiệm cứ thế tiếp tục. Trừ Phần Lâm là người đầu tiên miễn cưỡng đạt đến Luyện Thể thất trọng, những người sau liên tiếp dừng lại ở Luyện Thể lục trọng, thậm chí còn có cả người chỉ mới Luyện Thể ngũ trọng. Cũng may cho đến giờ vẫn chưa có ai khiến Trắc Lực Thạch không xuất hiện màu sắc – nếu thật sự có, thì mặt mũi Phần gia e là chẳng còn sót lại bao nhiêu.
Mười bảy mười tám tuổi mà đến ngũ trọng còn không đạt nổi, chẳng khác nào phế vật. Người như thế mà còn ở lại trong đại thế gia thì chỉ là gánh nặng, là kẻ kéo chân sau cả dòng họ. May thay, Phần gia từ trước tới giờ chưa từng để xảy ra chuyện đó.
“Người tiếp theo, Phần Linh.”
Vẫn còn đang ngẩn người tìm kiếm bóng dáng Phần Tu giữa đám đông, Phần Linh sực tỉnh khi nghe tên mình được gọi, vội vã đứng lên:
“Có mặt!”
Nàng đến giờ vẫn chưa thấy Phần Tu đâu, trong lòng không khỏi có chút hụt hẫng.
Vị trí nàng ngồi khá gần phía trước, còn chỗ Phần Tu và Tật Vô Ngôn lại ở tận sau, lại nằm khuất sau khúc ngoặt nên quả thật khó mà nhìn thấy.
Bước tới trước Trắc Lực Thạch, Phần Linh siết chặt nắm tay, hít sâu rồi quát khẽ một tiếng, tung chưởng đánh thẳng vào trung tâm khối đá.
Bên trong Trắc Lực Thạch, sắc đen dần nhạt đi, từ từ hiện ra ánh xanh lục. Màu xanh mỗi lúc một đậm hơn, cuối cùng lờ mờ chuyển sang sắc lam. Ánh màu lam ngưng đọng trong thoáng chốc, rồi dần tan đi. Màu đen lại một lần nữa tràn về, phủ kín bề mặt khối đá.