Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 197

Trước Sau

break
Hàng triệu sợi tinh thần lực, cuối cùng cũng đã hoàn thành!

Hắn cẩn trọng điều khiển quang đoàn bằng tinh thần lực, rồi nói:

“Hệ thống, có thể dẫn kiếm ý vào rồi.”

“Đinh! Đang tiến hành dẫn kiếm ý vào trận pháp. Người chơi chú ý tiếp nhận.”

“Ừ, bắt đầu đi.” – Tật Vô Ngôn kiên định gật đầu.

Hắn dán mắt nhìn vào quang đoàn đang lơ lửng trước mặt. Bỗng một luồng ngân quang bắn thẳng vào mô hình trận pháp. Ngay lập tức, một luồng sát ý lạnh lẽo đến thấu xương lan tràn khắp toàn thân hắn.

Tật Vô Ngôn không nhịn được rùng mình. Hắn không ngờ sát ý mà đạt đến cảnh giới nhất định lại có thể lạnh đến mức như vậy.

Cắn răng chịu đựng hàn khí, hắn lập tức kéo dài tinh thần lực, bao trọn quang đoàn mô hình trận pháp vào trong.

Nhưng vừa mới bao phủ xong, cơn đau dữ dội liền truyền ngược qua tinh thần lực, giáng thẳng vào não hắn. Cảm giác như hàng ngàn cây kim châm nhỏ đang đâm vào từng dây thần kinh một—thật sự đau đến mức không chịu nổi!

Tật Vô Ngôn cắn răng kiên trì thêm một chút, vừa định kết thủ quyết để khắc ấn mô trận, thì đột nhiên cảm thấy tinh thần lực đang bao bọc lấy quang đoàn chợt lạnh băng!

Hắn lập tức nhận ra có hai tia bạch quang từ trong quang đoàn rò rỉ ra ngoài—ngay sau đó, một tiếng ầm rung trời vang lên, cùng tiếng gầm giận dữ của Mịch Linh vang vọng!


“Dùng tinh thần lực gia cố ngay! Phải bao phủ toàn bộ! Tuyệt đối không được lơi lỏng!”

Mọi chuyện xảy ra trong tích tắc khiến Tật Vô Ngôn không kịp phản ứng. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân đột nhiên lạnh buốt, hàn khí như băng thấu xương ập đến cuồn cuộn, phủ kín trời đất. Hơi thở tử vong lạnh lẽo đã áp sát ngay trước mắt, khiến đồng tử hắn co rút mạnh, cả người như bị đóng băng, không thể động đậy dù chỉ một chút.

“Đinh! Đang thu hồi kiếm ý! Đinh! Kiếm ý đang được thu hồi!”

“Đồ ngốc! Ngươi muốn bị đạo kiếm ý kia chém chết sao? Đã bảo dùng tinh thần lực bao bọc hoàn toàn! Hoàn toàn! Ngươi không hiểu tiếng người sao? Một tia kiếm mang cũng không thể để lọt ra! Ngươi nghĩ ngươi có thể chịu nổi một nhát kiếm đó à? Không có đủ thực lực thì đừng có liều luyện chế loại trận pháp này! Mạng của ngươi chỉ có một, ngươi đâu phải thân thể bất tử! Sao ta lại gặp phải một đứa như ngươi cơ chứ!”

Tiếng rống giận của Mịch Linh vang vọng khắp căn phòng.

“Thôi được rồi, Vô Ngôn cũng bị dọa đến xanh mặt rồi, ngươi đừng mắng nữa.” – Giọng Trường Sinh vang lên trầm ổn – “Vô Ngôn, ngươi thấy sao rồi?”

Tật Vô Ngôn vốn bị dọa đến ngây người, cảm giác lúc này mới dần quay về với thân thể. Toàn thân hắn bắt đầu cảm thấy đau rát như bị lửa thiêu.

Cúi đầu nhìn xuống, hắn giật mình phát hiện quần áo trên người đã bị xé nát như rẻ rách, da thịt khắp nơi chi chít vết rách nhỏ, từng giọt máu li ti thấm ra ngoài. Nếu đây là công kích thật, có khi giờ này hắn đã thành một đống thịt vụn, có muốn ráp lại cũng không còn cách nào.

“Ngươi nghĩ công kích trận pháp là dễ luyện đến vậy à? Huống chi đây còn là trận pháp Huyền giai! Đừng nói chưa luyện xong trận pháp đã toi mạng trước thì còn gì là đáng!” – Mịch Linh vẫn chưa hết giận, tiếp tục mắng.

Tật Vô Ngôn trong lòng cũng hoảng hốt không thôi, chỉ biết cúi đầu im lặng chịu trận, để mặc Mịch Linh mắng như tát nước.

Khắp phòng, toàn bộ bàn ghế, đồ đạc đều đã bị kiếm mang tiết lộ ra ngoài cắt nát tan tành. Còn Tật Vô Ngôn thì đang ngồi chồm hỗm giữa một đống tàn tích. Chiếc giường dưới chân hắn cũng đã bị chém vụn thành gỗ vụn từ lâu. Nếu không nhờ hệ thống phản ứng kịp thời, thu hồi kiếm ý đúng lúc, e rằng kết cục của hắn giờ này cũng chẳng khác gì đống đổ nát kia.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc