Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 196

Trước Sau

break
“Đổi.”

Hệ thống trừ ngay 10 điểm tích lũy, một luồng sáng ngưng tụ trong lòng bàn tay Trường Sinh. Ông khẽ búng ngón tay, quang đoàn bay thẳng vào giữa trán Phần Tu.

Phần Tu lập tức nhắm mắt, cẩn thận cảm nhận dòng thông tin đang tràn vào trong đầu.

Tật Vô Ngôn tròn mắt nhìn Trường Sinh, rồi lại nhìn sang Phần Tu đang nhắm mắt lĩnh hội—thế là xong rồi à? Sao mà nhanh gọn, tiện lợi đến thế?

“Tư chất của ngươi không tệ, cố gắng lĩnh hội cho tốt.” – Trường Sinh dặn dò.

“Đa tạ tiền bối.” – Phần Tu cung kính cúi người cảm tạ.

Trường Sinh chỉ nhẹ nhàng vung tay áo, thân ảnh lập tức biến mất khỏi tầm mắt.

Phần Tu quay sang nhìn Tật Vô Ngôn. Tuy lòng ngập tràn cảm kích, nhưng y lại không nói thêm lời nào. Hai chữ “cảm ơn” dường như quá nhỏ bé, chẳng thể nào diễn tả hết những gì Tật Vô Ngôn đã làm vì y. Vậy nên, y chọn cách không nói gì cả—Tật Vô Ngôn tốt với y thế nào, y sẽ luôn ghi nhớ trong lòng.

Còn Tật Vô Ngôn thì tim đập liên hồi, căn bản không dám đối mặt với ánh mắt của Phần Tu. Hắn lảng tránh, nói liến thoắng:

“Biểu ca cứ từ từ lĩnh hội đi, ta… ta về phòng tu luyện trước.”

Nói dứt câu, hắn liền cúi đầu bỏ chạy, không cho Phần Tu cơ hội trả lời. Chạy được vài bước mới nhận ra mình đi sai hướng, hắn vội xoay người, chạy một mạch về phía đối diện.

Phần Tu chỉ lặng lẽ đứng nhìn bóng dáng Tật Vô Ngôn giống như một con thú nhỏ lúng túng, vụng về chui vào cái tổ của mình, không hề quay ra lần nữa.

Tật Vô Ngôn lao vào phòng, đóng sập cửa lại, trái tim vẫn còn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn thật sự không hiểu vì sao mình lại không dám nhìn vào mắt Phần Tu—chỉ thấy cả người cứ như… mắc cỡ vậy!

Xấu hổ cái đầu nhà ngươi! Hai thằng đàn ông với nhau, xấu hổ cái nỗi gì chứ!

Tật Vô Ngôn ôm đầu gào thét trong lòng, rồi nhào thẳng lên giường, ôm chăn lăn lộn mấy vòng liền. Lăn đến choáng váng, hắn mới ngồi dậy với mái tóc bù xù, cuối cùng cũng nhận ra sự khác thường trong lòng mình là do đâu.

Hắn quá đỗi vui mừng.

Chỉ cần thấy Phần Tu vui vẻ, hắn còn vui hơn cả Phần Tu. Nhìn thấy người khác bắt nạt Phần Tu, hắn còn tức giận hơn cả y.


Hắn muốn Phần Tu được vui vẻ, nên nhất định sẽ dốc hết sức để đổi được Phong Ẩn Thánh Pháp về cho bằng được.

Trong suốt một tháng sau đó, Phần Tu chuyên tâm nghiên cứu Cửu Ẩn U Tuyền Bộ, còn Tật Vô Ngôn thì suốt ngày nhốt mình trong phòng, vùi đầu vào việc luyện chế Tiểu Nguyên Kiếm Ảnh Trận. Dù khó khăn thế nào, hắn cũng phải luyện chế ra được sát trận này thì mới yên lòng. Nếu không, với ánh mắt thèm muốn từ Tật gia vẫn luôn rình rập, hắn sao có thể bình tâm tu luyện được?

Nghe theo lời khuyên của đại trưởng lão, Phần Thiên Quyết cũng thi thoảng đến sau núi “đi dạo” vài vòng. Nhưng đi hai lần mà bóng người cũng chẳng thấy, vì lúc này Phần Tu và Tật Vô Ngôn đều đang bế quan khổ luyện. Thấy cả hai nghiêm túc như vậy, Phần Thiên Quyết rất vui, từ đó cũng không đến làm phiền nữa.

Trong phòng, Tật Vô Ngôn ngồi xếp bằng trên giường, vẻ mặt nghiêm túc chăm chú nhìn vào quang đoàn đang lơ lửng trước mặt.

Sau nửa tháng nỗ lực, cuối cùng hắn cũng dựng xong mô hình trận pháp của Tiểu Nguyên Kiếm Ảnh Trận. Nhìn thấy hàng ngàn hàng vạn sợi tinh thần lực đan dày đặc trong quang đoàn, Tật Vô Ngôn đưa tay lau mồ hôi trên trán—thật không dễ gì mới làm được đến mức này!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc