– Cũng chỉ là tích phân giá trị thôi mà, nói đi, muốn bao nhiêu? – Lúc này, chỉ cần đổi được Phong Ẩn Thánh Pháp, Tật Vô Ngôn chẳng còn bận tâm đến số điểm mình tằn tiện tích cóp suốt bao lâu.
– Ha hả, năm trăm tích phân giá trị! – Trường Sinh nheo mắt cười.
– Năm... năm trăm?! – Cằm của Tật Vô Ngôn suýt nữa rớt xuống đất.
– Hơn nữa – Trường Sinh tiếp lời – bộ Phong Ẩn Thánh Pháp trong tay ta cũng không đầy đủ, chỉ có... một nửa mà thôi.
Tật Vô Ngôn tức thì nổi điên:
– Mới có một nửa mà người đòi tận năm trăm điểm tích phân?
Trường Sinh thở dài, nét mặt hơi trầm xuống:
– Tiểu tử ngốc, ngươi có biết năm xưa ta phải trả giá đắt đến thế nào để cướp được nửa bộ thánh pháp này không? Ta từng đại chiến suốt ba tháng trời với một cường giả Hóa Thần Cảnh. Cuối cùng, lão bất tử đó mang theo nửa bộ Phong Ẩn Thánh Pháp còn lại chạy trốn. Còn ta thì trọng thương, không thể tiếp tục truy kích.
– Đợi đến khi ta dưỡng thương xong, muốn đi tìm hắn đoạt lại phần còn thiếu, thì hắn đã biệt tích khỏi Thiên Ẩn Đại Lục. Theo ta đoán, có lẽ hắn vì trọng thương mà không qua khỏi, chết ở đâu đó nơi hoang sơn dã lĩnh. Đáng tiếc là nửa bộ thánh pháp ấy... từ đó về sau không ai biết đã rơi vào tay ai.
Sắc mặt Phần Tu thoáng thay đổi. Hóa Thần Cảnh — đó là cảnh giới như thế nào, đến chính hắn cũng khó mà tưởng tượng nổi.
Trên Thiên Diễn Lục, giữa giới võ giả vẫn luôn lưu truyền một đoạn khẩu quyết bất hủ, mà hễ là người tu võ thì không ai không biết:
> Luyện Thể cần từ khi còn nhỏ khởi, tôi huyết thác mạch luyện cốt cường;
> Hóa Khí cửu trọng vỗ tay gian, thường tùy nguyên khí quanh thân đãng;
> Chân nguyên mãn khi ra Nguyên Đan, võ đạo tu đồ nhập môn hành lang;
> Tinh hồn đáng làm hiện nguyên thần, mờ ảo không gợn sóng thức hải mang;
> Ngưng nguyên tụ khí tạo hình thịnh, đao thương kiếm kích võ hồn cuồng;
> Âm dương chân nguyên thiên địa hợp, phá nguyên tân lập thấy lại thấy ánh mặt trời;
> Sinh tử chuyển nguyên uy khung lục, không thấy cung điện trên trời võ đạo trường.
Bảy câu ấy, chính là mô tả toàn bộ tiến trình cảnh giới của người tu võ. Nếu muốn bước vào con đường võ đạo, bắt buộc phải bắt đầu tu luyện từ thuở nhỏ, từng bước vượt qua các đại cảnh.
Ngay từ câu đầu tiên “Luyện Thể cần từ khi còn nhỏ khởi, tôi huyết thác mạch luyện cốt cường”, đã nói rõ về Luyện Thể Cảnh – cảnh giới sơ khởi, luyện máu luyện xương, rèn luyện thể chất.
Tiếp theo là “Hóa Khí cửu trọng vỗ tay gian, thường tùy nguyên khí quanh thân đãng”, nói đến Hóa Khí Cảnh – cảnh giới thứ hai, luyện nguyên khí, khiến nguyên khí quanh thân có thể tùy ý vận chuyển, thậm chí chỉ một cái vung tay cũng có thể tạo thành sát thương thực sự.
Đến câu “Chân nguyên mãn khi ra Nguyên Đan, võ đạo tu đồ nhập môn hành lang” chính là đang chỉ Ngưng Đan Cảnh – khi chân nguyên đủ đầy, ngưng kết thành Nguyên Đan, đây mới xem như đã chính thức bước vào cửa võ đạo.
“Tinh hồn đáng làm hiện nguyên thần, mờ ảo không gợn sóng thức hải mang”, đây là cảnh giới Tố Hồn Cảnh, luyện hồn – là quá trình trui rèn thức hải, thức tỉnh nguyên thần.
Còn “Ngưng nguyên tụ khí tạo hình thịnh, đao thương kiếm kích võ hồn cuồng” thì nói đến cảnh giới Tạo Hình Cảnh, nơi võ giả có thể dùng chân nguyên hùng hậu của mình ngưng tụ thành vũ khí, như đao, thương, kiếm, kích… tùy ý biến hóa, hình thành “võ hồn” để chiến đấu – đã vượt xa cảnh giới chỉ đơn thuần phóng nguyên khí ra ngoài.