Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 188

Trước Sau

break
– Ta vẫn luôn nói là “truyền thuyết”, ngươi nghe hiểu không? Truyền – thuyết! Nếu ta thật sự biết cách lấy được thánh pháp ấy, ta còn không tự mình đi cướp lấy nó à? – Trường Sinh lườm cho một cái, đôi mắt trắng dã lộ rõ vẻ bất mãn.

Tật Vô Ngôn nhíu mày, thắc mắc hỏi:

– Nhưng mà... nếu người không biết, sao lại có thể rõ ràng về nội dung của thánh pháp như vậy? Người còn biết bên trong nó có cả thân pháp, công pháp, bí pháp và cả thuật ẩn thân nữa cơ mà. Ít nhất cũng phải từng gặp người từng tu luyện nó hoặc ít nhất là từng thấy qua nó chứ? Không thì làm sao người biết được rõ như thế?

Trường Sinh đen cả mặt, chẳng ngờ tiểu tử này lại lanh mồm lanh miệng đến vậy, không để tâm đến chữ “truyền thuyết”, mà lại chú ý vào phần nội dung của công pháp.

Nghĩ đi nghĩ lại, lão chợt nở một nụ cười gian tà, vẻ mặt già nua lộ ra nét tinh ranh:

– Sở dĩ ta có thể nhận ra Cửu Ẩn U Tuyền Bộ chỉ trong một cái liếc mắt, là bởi vì... trong tay ta đang nắm giữ một bộ truyền kỳ thánh pháp: Phong Ẩn Thánh Pháp.

Tật Vô Ngôn và Phần Tu lập tức trợn tròn mắt. Tật Vô Ngôn hoàn toàn không ngờ rằng chỉ một câu hỏi buột miệng của mình lại thật sự khiến Trường Sinh khai ra nơi cất giữ thánh pháp, mà lại còn đang nằm trong tay ông ta!

– A a a! – Tật Vô Ngôn phấn khích hét toáng lên – Tiền bối! Cho ta đi! Ta muốn! Ta thật sự muốn có nó!

Phần Tu thì chỉ cảm thấy tim đập loạn, hai tay siết chặt thành nắm đấm, cố gắng kiềm chế không mở lời.

Bởi hắn biết rõ, một thánh pháp mạnh mẽ như vậy thì làm sao dễ dàng có được? Tật Vô Ngôn vốn tính tình đơn thuần, nghĩ gì nói nấy. Huống chi hắn lại có mối quan hệ thân thiết với Trường Sinh, nên mới dám không kiêng nể mà mở lời xin thẳng như vậy. Còn Phần Tu... dù có khát khao đến đâu, cũng tuyệt đối không dám lỗ mãng.

Bởi Trường Sinh chính là tổ sư của Dược đạo, là bậc tiền bối không thể đắc tội.


Trong lúc hưởng thụ sự phấn khích của Tật Vô Ngôn, Trường Sinh cũng lặng lẽ quan sát phản ứng của Phần Tu. Tuy Phần Tu cũng rất kích động, nhưng trong ánh mắt hắn lại không hề có chút tham lam nào, chỉ thấy chính khí hiên ngang cùng khát vọng mãnh liệt được trở thành cường giả. Đối mặt với một cám dỗ lớn như vậy mà vẫn giữ được bình tĩnh, còn có thể kiềm chế đến mức ấy, chứng tỏ người này tâm tính cương trực, thẳng thắn không chịu cúi đầu. Quả thực hiếm thấy một nam nhân chính trực như vậy trong thiên hạ.

Việc Trường Sinh công khai thừa nhận mình đang nắm giữ Phong Ẩn Thánh Pháp, kỳ thực cũng là một phép thử đối với Phần Tu. Nếu Phần Tu lộ ra một tia tham niệm nào, Trường Sinh tuyệt đối sẽ không để Tật Vô Ngôn tiếp tục đi theo hắn. Khi cần thiết, lão thậm chí còn sẵn sàng trừ khử Phần Tu – kẻ có thể trở thành chướng ngại với Tật Vô Ngôn.

May mắn thay, kết quả của phép thử khiến lão hài lòng.

– Hừ, ta đã quan sát hắn suốt từng ấy thời gian. Nếu hắn là hạng người tâm tư tầm thường, ta còn cứu hắn làm gì? – Giọng nói u uẩn của Mịch Linh truyền vào tai Trường Sinh, rõ ràng là đang bất mãn với việc lão một lần nữa nghi ngờ Phần Tu, cho rằng đó là biểu hiện của sự thiếu tin tưởng quá mức.

Trường Sinh chỉ bật cười, không nói gì thêm.

Thấy Tật Vô Ngôn phấn khích đến như vậy, Trường Sinh bật cười ha hả, trên khuôn mặt còn lộ ra vài phần yêu thương:

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc