Phần Tu dừng chân, quay lại nhìn. Chỉ thấy Tật Vô Ngôn đã quay đầu chạy về phía đài cao, vạt áo bay phần phật theo từng bước chạy. Dù động tác có hơi vụng về, nhưng trong mắt Phần Tu, lại trông vô cùng thú vị.
Tật Vô Ngôn chạy một mạch tới trước mặt Phần Thiên Quyết mới dừng lại, thở hổn hển rồi lấy ra một bình ngọc nhỏ, đưa lên hai tay dâng cho ông.
“Dượng, ở đây là 40 viên Điều Tức Hoàn… À không, không phải 40 viên nữa, lúc nãy khi mới rời núi, hộ vệ giữ núi bị thương bởi người của nhóm khác, ta đã cho họ 2 viên rồi. Giờ còn 38 viên, chừng này đủ dùng không?”
“Nếu vẫn chưa đủ, ta còn một lọ nữa đây.”
Tật Vô Ngôn vừa nói vừa lục lọi trong tay áo, lấy ra thêm một bình ngọc nhỏ y hệt, đưa cho Phần Thiên Quyết:
“Trong này còn 30 viên nữa. Nếu thật sự không đủ, dượng cứ lấy luôn lọ này cũng được.”
Tật Vô Ngôn tổng cộng luyện được 40 viên Điều Tức Hoàn trung phẩm, 30 viên thượng phẩm, và 36 viên cực phẩm. Mà cực phẩm đan dược thì hiếm có khó tìm, nên lọ cực phẩm kia hắn đã tặng cho Phần Tu. Bản thân chỉ định giữ lại một lọ thượng phẩm, còn trung phẩm thì định chia cho đám hậu bối trong tộc dùng dần. Nếu Phần Thiên Quyết cảm thấy chừng đó vẫn chưa đủ, thì hắn cũng không ngại cho luôn cả lọ này. Dù sao giữ trong người hắn cũng chẳng dùng tới.
Phần Thiên Quyết và mấy vị trưởng lão lúc này đều sững người, ngơ ngác nhìn hai lọ ngọc nhỏ trong tay Tật Vô Ngôn.
Chuyện gì thế này… Điều Tức Hoàn từ bao giờ lại được đựng thành từng lọ như vậy…?
Thấy ánh mắt bọn họ tròn xoe vì kinh ngạc, Phần Tu khẽ thở dài, nhắc nhở:
“Vô Ngôn, đi thôi.”
“À à à, tới liền!” – Tật Vô Ngôn luống cuống đáp lời, vội vã chạy theo.
Phần Thiên Quyết lúc này mới sực tỉnh, nhanh tay nhận lấy lọ đầu tiên mà Tật Vô Ngôn đưa tới, miệng lẩm bẩm:
“Chừng này là đủ rồi, 38 viên Điều Tức Hoàn, nào có chuyện không đủ được nữa?”
Thật ra hiện tại Phần gia đang thiếu trầm trọng loại đan dược này. Nếu không vì tình hình quá gấp, thì với thân phận trưởng bối như y, đã chẳng tiện mặt dày nhận lấy đồ của vãn bối.
“Vâng, nếu sau này không đủ, dượng cứ đến sau núi tìm ta lấy thêm. Giờ ta đi trước cùng biểu ca.”
Nói dứt lời, Tật Vô Ngôn lại kéo vạt áo chạy xuống đài, cùng Phần Tu sóng vai rời đi giữa bao ánh nhìn của mọi người.
Phần Linh vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt như dính chặt lấy bóng lưng Phần Tu, dáng vẻ si mê khiến không ít tiểu bối phải nhíu mày, khẽ bĩu môi.
Nàng quả thật có chút nhan sắc, nhưng so với Tật Vô Thiên thì vẫn còn kém vài phần duyên dáng đáng yêu. Tật Vô Thiên khiến người ta cảm thấy tinh khôi, hoạt bát, còn Phần Linh thì luôn toát ra cảm giác làm bộ làm tịch, khó gần.
Trong Phần gia, gần như ai cũng biết nàng thích Phần Tu. Thế nhưng, thứ tình cảm ấy lại không chịu nổi bất kỳ thử thách nào. Mấy năm trước, khi Phần Tu rơi vào giai đoạn sa sút nhất, Phần Linh thậm chí chưa từng một lần đến tiểu viện của y thăm hỏi.
Cho đến khi Phần Tu một lần nữa xuất hiện với vẻ ngoài sáng sủa, thanh tỉnh, nàng mới lại rung động trở lại. Không chút ngượng ngùng, nàng chủ động xuất hiện trước mặt y, bày tỏ rõ ý muốn tiếp cận.
Chỉ tiếc, Phần Tu giờ đây dường như còn lạnh nhạt hơn trước. Từ đầu đến cuối, y chưa từng liếc nhìn nàng lấy một lần.