Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 182

Trước Sau

break
Trong tiếng gào thê lương, Phần Tuyên lại phun ra một ngụm máu tươi. Hơi thở hắn ngày càng yếu, thân thể cũng dần mất đi khí lực.

“Tuyên nhi!” – Phần Thiên Ngân hét lên, vội nhảy xuống từ đài cao, lao tới bên hắn, nhanh tay điểm mấy huyệt đạo trên người hắn, tạm thời phong tỏa loạn khí trong cơ thể, miễn cưỡng giữ ổn định nguyên lực đang sắp bộc phát.

Phần Tuyên ho dữ dội, từng ngụm máu loãng trào ra từ miệng. Dù vậy, hắn vẫn cố ngẩng đầu, ánh mắt không cam lòng nhìn về phía người đang đứng trên cao kia—người từ nhỏ đã khiến hắn chỉ có thể ngước nhìn.

Hắn cố gắng đến tận bây giờ, nhưng cuối cùng… vẫn thua dưới tay y.

Tại sao? Mười mấy năm qua, hắn rốt cuộc tu luyện điên cuồng như vậy là vì điều gì?

Hắn không đuổi kịp Phần Tu… mãi mãi cũng không đuổi kịp…

Trên đài luận võ, Phần Tu ánh mắt lạnh như băng, nhìn xuống Phần Tuyên phía dưới, thản nhiên nói:

“Ngươi chấp niệm với ta quá sâu, sớm đã sinh tâm ma. Tâm ma không trừ, võ đạo sẽ mãi không thanh tịnh.”

Toàn trường lặng ngắt. Mọi người sững sờ hồi lâu, rồi ánh mắt trở nên phức tạp, đồng loạt nhìn về phía Phần Tuyên.

Hắn cũng sững sờ, lặp lại như kẻ mộng du: “Tâm ma…”

Phần Thiên Ngân ngẩng đầu nhìn Phần Tu trên đài, trong ánh mắt không hề có oán giận, trái lại còn thoáng hiện vẻ biết ơn.

Y không trách Phần Tu đã khiến Phần Tuyên trọng thương. Ngược lại, y biết, nếu có thể dùng cách này để đánh thức Phần Tuyên, thì đó chưa hẳn là điều xấu.


Thực ra, là phụ thân của Phần Tuyên, Phần Thiên Ngân đã sớm nhận ra con trai mình có điều bất ổn. Nhất là trong quá trình tu luyện—tư chất của hắn vốn không tệ, lại chăm chỉ nỗ lực hơn người, thế nhưng tốc độ tiến bộ ngày một chậm lại. Càng như vậy, hắn càng ra sức tu luyện, càng muốn rút ngắn khoảng cách với Phần Tu, thậm chí còn muốn vượt qua y, đánh bại y.

Phần Thiên Ngân hiểu rõ, Phần Tu đã trở thành một ngọn núi lớn chắn giữa con đường tu hành của Phần Tuyên. Nếu không thể gạt bỏ được bóng dáng ấy, e rằng cả đời này hắn cũng khó mà nên chuyện. Chính vì thế, y mới tình nguyện đi theo Phần Thiên Bá, một lòng muốn đưa Phần Tuyên nhập môn tu luyện. Chỉ cần vào được tông môn, tâm trạng Phần Tuyên nhất định sẽ có chuyển biến. Biết đâu, con đường tu hành của hắn cũng nhờ đó mà đổi thay.

“Tâm không tĩnh, đạo không vững, khó lòng tiến xa. Tự ngươi phải biết đường mà sửa.”

Phần Tu nói dứt câu, liền xoay người bước xuống đài, đi thẳng về phía Tật Vô Ngôn đang chờ.

Phần Thiên Quyết cùng mấy vị trưởng lão đều không ngờ, Phần Tuyên lại vì Phần Tu mà sinh ra tâm ma. Trước giờ, bọn họ chỉ chú ý tới tu vi của đám hậu bối, chưa từng nghĩ đến việc áp lực từ Phần Tu lại lớn đến như vậy. Có lẽ không chỉ riêng Phần Tuyên, mà những người khác trong tộc cũng đang chịu ảnh hưởng không nhỏ.

Những gì cần nói, Phần Tu đều đã nói; những gì nên làm, y cũng đã làm. Y không có lý do gì để ở lại thêm nữa.

“Phụ thân, nếu không còn gì nữa, ta muốn về sau núi tu luyện.”

Phần Thiên Quyết quay sang mấy vị trưởng lão, hỏi ý họ.

Đại trưởng lão mỉm cười, vẻ mặt đầy hài lòng, hiển nhiên rất vừa ý với biểu hiện của Phần Tu:

“Không còn chuyện của ngươi nữa. Cứ yên tâm quay về sau núi tu luyện. Đến ngày tộc so trắc, chúng ta sẽ sai người đến thông báo.”

Phần Tu gật đầu, dẫn Tật Vô Ngôn rời đi.

Tật Vô Ngôn mới theo y được mấy bước, chợt như nhớ ra điều gì, liền gọi lớn:

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc