Bà ta không vui, nhìn Đường Du càng lúc càng thấy gai mắt. Sự kìm nén lâu ngày khiến bà ta nhất thời hồ đồ mà bắt nạt Đường Du một lần. Chỉ một lần duy nhất đó, Đường Mộ Nguyên đã hoàn toàn trở mặt với bà ta. Buổi tối ông không bao giờ bước chân vào phòng bà ta nữa, lại còn mời ma ma về dạy Đường Du quản lý việc nhà. Năm nay Đường Du mới mười bốn tuổi, nhưng đây đã là năm thứ hai nàng quản gia, còn bà ta – đường đường là Hầu phu nhân lại phải nhận tiền tiêu hàng tháng từ tay trưởng nữ của nguyên phối.
Uất ức, hối hận…
“Hầu gia, phu nhân, Đại cô nương tới ạ.” Tiểu nha hoàn ngoài cửa vào bẩm báo.
Dung thị với tâm trạng phức tạp ngẩng đầu lên, nhìn về phía cửa chính phòng khách.
Đường Du mang theo nụ cười nhạt bước vào.
Thiếu nữ mười bốn tuổi có vóc dáng cao hơn một chút so với bạn bè đồng trang lứa, dáng người mảnh mai, yểu điệu thướt tha. Dưới gấu váy trắng là một đôi giày thêu hoa bằng gấm màu hồng đào, hiện lên thấp thoáng khi nàng bước qua cửa rồi nhanh chóng bị tà váy dài che khuất. Bước đi uyển chuyển như hoa sen, đoan trang thanh tú.
Nhìn dung mạo của Đường Du, Dung thị không nhịn được lại nảy sinh lòng đố kỵ, liếc nhìn nữ nhi ruột Đường Lâm đang ngồi bên cạnh.
Cùng là cô nương nhà họ Đường, vậy mà Đường Du có thể khiến Lâm Nhi của bà ta trở nên mờ nhạt như con đom đóm dưới ánh trăng. Đôi lông mày thanh tú, làn da như ngọc, đôi mắt lấp lánh như nước hồ mùa thu. Khi tĩnh lặng thì thanh nhã như ánh trăng, khi nàng ngước mắt nhìn lên lại giống như có ngàn lời muốn nói nhưng lại thôi, khiến người ta bị hút chặt ánh nhìn, một khắc cũng không nỡ rời mắt.
Dung mạo như hoa như nguyệt, tinh thông cầm kỳ thi họa, lại rất được Thái hậu yêu mến, chẳng biết từ bao giờ nàng đã được mệnh danh là “đệ nhất quý nữ kinh thành”.
“Cha, hiếm khi có ngày lễ, sao cha lại kiểm tra bài vở của Kỳ ca nhi nữa rồi.” Đường Du khẽ hành lễ với Dung thị rồi ngồi xuống vị trí phía dưới Đường Mộ Nguyên, nàng mỉm cười vẫy tay với đệ đệ: “Kỳ ca nhi, lại đây với tỷ tỷ.”
Kỳ ca nhi từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở tiền viện. Tài học của Dung thị kém cỏi, Đường Mộ Nguyên lại đi sớm về muộn, Kỳ ca nhi có chỗ nào không hiểu trong bài vở đều đến hỏi trưởng tỷ. Vì vậy, tình cảm giữa cậu bé và tỷ tỷ rất tốt. Đường Du cũng rất yêu quý đệ đệ thông minh hiểu chuyện này, không vì Dung thị mà đối xử tệ bạc với Kỳ ca nhi.
“Đi đi.” Thấy tình cảm tỷ đệ tốt đẹp, Đường Mộ Nguyên là người cảm thấy an lòng nhất. Ông thả nhi tử ra, sai nha hoàn dọn cơm.
Tình cảm phu thê lạnh nhạt, quan hệ giữa hai tỷ muội cùng cha khác mẹ cũng chẳng tốt đẹp gì, nên bữa cơm trôi qua vô cùng hiu quạnh.
Vừa dùng bữa xong thì có khách đến. Đó là Vệ Chiêu, Thế tử phủ Vệ Quốc Công, cũng là biểu ca ruột của Đường Du, và hơn thế nữa, là thanh mai trúc mã của nàng.
Trong lòng Đường Du mừng rỡ nhưng mặt không biến sắc, chỉ khi Vệ Chiêu bước vào nàng mới đứng dậy, mỉm cười gọi một tiếng: “Biểu ca.”