Bá Sủng

Chương 1: Nỗi lòng ngày Trung thu

Trước Sau

break

Ngày mười lăm tháng Tám, tết Trung thu.

Mặt trời vừa xuống núi, mặt trăng đã nhô lên, tỏa ánh vàng rực rỡ.

Trong đình hóng mát sáu góc của hoa viên Mai Các, Đường Du ngồi trên ghế dài, thẫn thờ dõi mắt nhìn vầng trăng sáng nơi chân trời.

Trung thu là ngày lễ nàng không thích nhất, bởi vì mẫu thân mất sớm, mất quá sớm đến nỗi nàng còn chẳng nhớ nổi dáng vẻ hay giọng nói của bà. Dẫu phụ thân có vẽ sống động đến đâu thì nữ nhân trên giấy đối với nàng cũng chỉ là một bức họa trống rỗng, người trong tranh sẽ không ôm nàng như cách kế mẫu ôm muội muội, cũng không giúp nàng chải tóc…

Đoàn viên, đoàn viên, không có mẫu thân thì tính là đoàn viên gì đây?

Nàng nhìn vầng trăng mà xuất thần. Hai đại nha hoàn là Huệ Lan và Mặc Lan đứng ngoài đình, biết tâm trạng cô nương nhà mình không tốt nên không dám tùy tiện lên tiếng. Mãi cho đến khi có một tiểu nha hoàn từ phía hành lang đi tới, đứng từ xa ra dấu tay, hai nữ tử nhìn nhau một cái, sau đó Huệ Lan mới tiến lên khuyên nhủ: “Cô nương, đã đến giờ ra phía trước dùng bữa rồi ạ.”

Đường Du chống tay lên cằm, tựa vào lưng ghế dài. Nghe thấy vậy, nàng đưa mắt nhìn Huệ Lan, không muốn đi nhưng lại chẳng có lý do gì để từ chối. Nàng uể oải đứng dậy, trở về phòng thay y phục.

Trong khuê phòng đặt một chậu quế vàng mới nở, những bông hoa nhỏ li ti như những đốm sao, hương thơm thanh ngọt tỏa khắp căn phòng.

Vẻ mặt Đường Du dịu lại đôi chút. Nàng đứng trước tủ quần áo, chọn một chiếc áo bối tử hoa văn trang trí màu hồng hải đường, trông thật rạng rỡ kiêu sa. Nàng không thích Trung thu, nhưng dẫu sao đây cũng là một ngày lễ vui vẻ. Năm xưa phụ thân vì sức ép của tổ mẫu mà cưới kế thất để nối dõi tông đường cho gia đình độc đinh, bao nhiêu năm qua, nỗi nhớ thương của phụ thân dành cho mẫu thân thực chất còn sâu đậm hơn cả nàng, nàng không thể khiến phụ thân thêm sầu muộn.

Tại Tùng Phong Đường ở tiền viện.

Cảnh Ninh Hầu Đường Mộ Nguyên ngồi trên ghế thái sư, mỉm cười khảo hạch bài vở của nhi tử, bảo cậu bé đọc vài bài thơ vịnh nguyệt đêm Trung thu.

Kỳ ca nhi năm nay chín tuổi, thông minh lanh lợi, chỉ suy nghĩ một chút là bắt đầu ngâm thơ, giọng đọc vang giòn giã.

Dung thị ngồi một bên, thấy trượng phu ngay cả những ngày như thế này cũng không chịu nhìn mình lấy một cái, ấm ức vò nát chiếc khăn tay trong lòng bàn tay. Trước khi gả vào đây, bà ta đã biết Đường Mộ Nguyên và nguyên phối vô cùng ân ái, thế nên sau khi cưới, bà ta đã dốc hết mười hai phần tinh thần để hiếu kính mẹ chồng, hầu hạ trượng phu. Đường Mộ Nguyên đối với bà ta tuy không có tình yêu nhưng cũng có vài phần kính trọng.

Dung thị từng ngỡ trượng phu đã bắt đầu đón nhận mình, âm thầm mừng rỡ trong lòng. Ngờ đâu sau khi sinh hạ nhi tử, trượng phu càng ít ghé qua phòng bà ta hơn. Những lần hiếm hoi tới cũng dường như chỉ là vì nể mặt lũ trẻ. Lúc này Dung thị mới hiểu ra, bà ta thực sự chỉ đến để giúp nhà họ Đường nối dõi tông đường, Đường Mộ Nguyên căn bản không thể quên được người thê tử kết tóc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc