Editor: từ chương này mình sẽ chuyển xưng hô của Tần Độ với Hứa Tinh Châu từ "tôi" sang "anh".
-----------------
Khi ánh bình minh vừa ló rạng, chiếc điện thoại im lặng một lúc, cuối cùng, giọng nói của kẻ "thần kinh" kia cũng truyền tới.
"...Em..." Tần Độ trầm giọng nói: "Tiểu sư muội?"
Thật không ngờ anh lại tìm đến tận cửa.
Hứa Tinh Châu lập tức cảm thấy vành mắt nóng ran, cô cố gồng mình cười lạnh: "Ai là tiểu sư muội của anh?"
Tần Độ nói: "Là em. Đừng cúp điện thoại."
Hứa Tinh Châu đành chầm chậm thu ngón tay định cúp máy về...
"Tiểu sư muội..." Tần Độ khàn giọng: "Sư huynh xin lỗi được không? Hôm qua không nên táy máy tay chân thanh toán cho em, không nên hung dữ với em, đừng giận nữa... Đêm qua sư huynh quá khốn nạn rồi."
Hứa Tinh Châu vừa nghe xong, vành mắt lập tức đỏ hoe.
Khi người ta đang chịu ấm ức, sợ nhất chính là người kia đến xin lỗi.
Nếu Tần Độ không xin lỗi, Hứa Tinh Châu còn có thể cố gắng nín nhịn, giả vờ mình là một người sắt đá. Nhưng một khi anh đã mở lời xin lỗi, thì những giọt nước mắt của người đang chịu ấm ức có chết cũng không ngăn lại được.
Tần Độ khó nhọc nói thêm: "... Sư huynh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đánh em."
Hứa Tinh Châu chỉ thấy quá đau lòng, cô không nói gì, chỉ cắn chặt môi mà rơi nước mắt. Những giọt lệ tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây, lăn dài dọc theo gò má cô.
"Sư huynh chưa từng nghĩ sẽ thực sự đánh em, em rất ngoan." Tần Độ ngượng ngùng nói: "Chỉ là nói đùa thôi... Lần nào cũng vậy. Dọa em sợ, làm em khó chịu, em có thể đánh anh một trận, đánh vào đâu cũng được, sư huynh..."
"... Sư huynh tuyệt đối không phản kháng."
Hứa Tinh Châu cố gắng nín nhịn, kìm nén không để mình khóc, nhưng cuối cùng nước mũi cũng trào ra.
Tần Độ nói: "Anh tìm em cả đêm..."
"Sợ chết khiếp, tưởng em thực sự giận rồi..." Tần Độ xuống nước nói: "Sau này khó chịu cứ nói với sư huynh, anh không hiểu con gái các em nên cứ đùa dai không biết chừng mực..."
Hứa Tinh Châu vẫn không nói gì, âm thầm khóc đến mức nức nở ở đầu dây bên kia.
"Tiểu sư muội..." Giọng Tần Độ khàn đặc: "Sư huynh gọi điện lúc 4 giờ sáng, làm phiền em ngủ phải không? Hôm nào đó sư huynh tìm em, đến lúc đó gặp mặt em muốn đánh sao thì đánh, tối qua điện thoại em tắt máy, anh không kịp nói, em muốn đánh thế nào cũng được."
Hứa Tinh Châu: "..."
Hứa Tinh Châu cuối cùng cũng thốt lên câu đầu tiên mơ hồ: "Tôi không gặp."
"Tôi không gặp anh." Hứa Tinh Châu sợ anh nghe không rõ, giọng nghẹn đặc, vừa khóc vừa lặp lại: "Tôi không."
Cô gái khóc đến mức mũi cay xè, nói chuyện cứ nấc nghẹn, như thể vừa phải chịu nỗi oan ức tày đình.
"Những thứ tôi để ở chỗ anh, tôi tặng hết cho anh đấy," Hứa Tinh Châu nức nở nói: "Cái ô, máy Kindle, tôi không cần nữa. Anh vứt đi hay làm gì cũng được, dù sao hội sinh viên tôi cũng không đến nữa."
Tần Độ cuống lên: "Hứa Tinh Châu, tối qua anh—"
"Tối qua anh làm gì tôi cũng không quan tâm nữa. Tôi chính là đứa trẻ con, tôi chính là kẻ so đo tính toán." Hứa Tinh Châu khóc đến run cả người: "Xin lỗi vì đêm đó đã cướp bạn gái của anh, tôi... tôi không cố ý."
Sau đó Hứa Tinh Châu "phạch" một cái cúp máy, gục xuống lan can khóc nức nở.
Trái tim Tần Độ, ngay khoảnh khắc nghe cô lắp bắp xin lỗi, đã vỡ tan tành.
Giây phút đó, Tần Độ nhận ra một điều.
— Mặt mũi hay lòng tự trọng, chiêu phủ đầu hay không phủ đầu, trước mặt cô gái đang rơi nước mắt này, anh chưa từng có một phần thắng.
Đó chính là kiếp nạn của đời anh.
Đêm đó Tần Độ không ngủ, cả đêm cứ điên cuồng tìm người. Trần Bác Đào từng cố khuyên anh đừng làm phiền giấc ngủ của người khác giữa đêm hôm. Tần Độ chỉ nói "Tao không thể để những mâu thuẫn này kéo dài sang ngày hôm sau", rồi kiên quyết làm một gã khốn kiếp đánh thức tất cả những người đang ngủ và cả người không ngủ.
Dù là trường nào, khoa Toán và khoa Báo chí đều chẳng liên quan gì đến nhau, chính là đại diện cho những người cả đời này khó mà có điểm giao nhau. Dù mạng lưới quan hệ của Tần Độ rộng, nhưng người quen trong trường đa số là nam sinh kỹ thuật, nên tìm người vô cùng vất vả, huống chi còn phải tìm theo danh sách ký túc xá.
Trần Bác Đào không học cùng trường với Tần Độ nên không giúp được gì, nhưng cả đời khó gặp được vở kịch hay như vậy, nên đành thức đêm theo anh.
"Phản ứng lần này quá lớn." Trần Bác Đào bình tĩnh nói: "Không phải vì tối qua mày hỏi tội cô ấy. Cô bé đó nhẫn nhịn mày lâu như vậy, bình thường còn cười tủm tỉm không hề thù dai, tính cách rất nhã nhặn, chắc chắn có nguyên nhân khác."
Tần Độ tuyệt vọng vò đầu bứt tai: "... Chết tiệt."
"Làm sao bây giờ?" Tần Độ khàn giọng: "Tao chơi quá đà rồi, tao có nên ôm hoa xuống dưới ký túc xá tìm cô ấy xin lỗi không?"
Trần Bác Đào nói: "Tao không biết, tao chỉ muốn biết mày có thực sự đòi cô bé ấy 158 tệ tiền khăn mặt không?"
Tần Độ nghẹn lời.
Trần Bác Đào vui vẻ: "Lão Tần, mày thật sự keo kiệt đến thế à, đòi tiền con gái nhà người ta thật luôn?"
Một hồi lâu, Tần Độ ấm ức gật đầu.
Tần Độ nói: "Tao... Tao phải làm sao bây giờ? Quay về tự đánh gãy chân mình à?"
Trần Bác Đào phân tích lý trí: "Vô dụng, cái cô ấy ghi hận không phải chuyện này."
"Trước đây gặp mặt vẫn cười tủm tỉm chào hỏi tao, còn rất tinh nghịch," Tần Độ ôm trán, đau khổ nói: "Bây giờ đột nhiên lại thế này, tao chẳng biết làm sao nữa..."
Trần Bác Đào không nhịn nổi sự hả hê: "Có phải giống phim truyền hình 8 giờ tối, có người mách lẻo rằng mày loạn quan hệ nam nữ không?"
Tần Độ nói: "Loạn cái gì mà loạn. Cô ấy vừa khóc vừa bảo với tao, cô ấy là đứa trẻ con, cô ấy so đo tính toán, rồi cúp máy cái rụp, gọi thế nào cũng không nghe."
Trần Bác Đào nói: "... Thôi rồi."
Tần Độ nheo mắt, nghi ngờ nhìn Trần Bác Đào.
"... Còn vừa khóc vừa nói à?" Trần Bác Đào xoa cằm hỏi: "Thế này thì đáng yêu quá rồi, lão Tần, mày ngã vào tay người ta không oan đâu."
Tần Độ không nói một lời, trầm mặc ngồi trên sofa...
Tần Độ đột nhiên nói: "... Tao đã gọi điện cho bạn thân của cô ấy."
Trần Bác Đào: "Đỉnh thật, rồi sao nữa."
"... Cô ấy nghe máy, 4 giờ 20 phút sáng, cô ấy nghe điện thoại bạn thân để mắng tao."
Tần Độ đột nhiên thông suốt điểm này, trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy chua xót đến tận cùng.
*
Hứa Tinh Châu chịu tổn thương tình cảm, cả ngày Chủ Nhật không hề mở điện thoại, mặc dù tiền toàn nằm trong điện thoại, nhưng dù trở thành nô lệ cho việc thanh toán bằng mã QR, cô vẫn kiên quyết để máy ở trạng thái tắt. Ngày hôm đó, cô đi ăn hoàn toàn nhờ quẹt thẻ cơm, đặt ship đồ ăn thì nhờ Trình Nhạn giúp đỡ.
Trình Nhạn nhận xét về việc này chỉ gói gọn trong bốn chữ: "Tự mình đa tình."
Hứa Tinh Châu hoàn toàn đồng ý, nhưng dù chết cũng không sửa đổi.
Chiều hôm đó, Trình Nhạn nói: "Nhưng, Châu Châu, cậu có thấy phản ứng của mình hơi quá không?"
Hứa Tinh Châu khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, nói: "P-phản ứng quá gì cơ?"
Trình Nhạn thầm nghĩ còn có thể là gì nữa, cô ấy chỉ vào Hứa Tinh Châu, đưa cho cô một gói khăn giấy: "Đừng vừa xì nước mũi vừa nói chuyện với mình."
Hứa Tinh Châu không nhận, vừa xì nước mũi vừa cương quyết nói: "Liên quan gì đến anh ấy! Là mình xem phim cảm động nên khóc!"
Trình Nhạn thầm nghĩ người xem phim của Pixar mà khóc đến thế này trên đời chắc chỉ có mỗi mình Hứa Tinh Châu, nhưng không biết an ủi thế nào, đành nói: "... Lau nước mũi đi."
Hứa Tinh Châu vẫn không nhận giấy, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, gục xuống bàn khóc dữ dội hơn...
"Thích anh ta như thế thì chủ động theo đuổi đi." Trình Nhạn bất lực nói: "Có phải người ta không thích mình là trời sập đâu, cả thế giới này biết bao nhiêu cô gái theo đuổi con trai, ông trời ban cho cậu vẻ đẹp đó mà cậu không biết dùng sao?"
Hứa Tinh Châu lập tức gục xuống bàn, bắt đầu gào khóc...
Trình Nhạn vứt gói khăn giấy lại bàn mình.
"Khóc cái gì mà khóc," Trình Nhạn nói: "Có tí chuyện, anh ấy dù không thích cậu thì cậu vẫn có thể theo đuổi anh ấy mà, mình thấy sư huynh đó đối xử với cậu cũng khá tốt đấy chứ."
Hứa Tinh Châu khóc đến mức bờ vai run bần bật, trông vô cùng đáng thương.
Trình Nhạn không biết an ủi thế nào, đưa giấy cũng không được mà không đưa cũng không xong.
"Đây không phải là vấn đề có theo đuổi hay không," Hứa Tinh Châu nghẹn ngào nói: "Anh ấy dù có đến theo đuổi mình, mình cũng không đồng ý."
Cô ngập ngừng một chút, nói: "Trình Nhạn, là vấn đề mình và anh ấy không thể hiểu thấu lẫn nhau."
Trong phòng ký túc xá 312, nắng sớm dịu dàng len lỏi vào, máy tính của Hứa Tinh Châu đang chiếu phim Monsters University, trên màn hình chú bé Mắt Lồi ngã bịch xuống đất, choáng váng.
Hứa Tinh Châu trong tiếng âm thanh phim ảnh ồn ào ấy, nước mắt tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây, như thể cả đời chưa từng đau lòng như vậy.
Có lẽ đây đúng là lần đầu tiên, Trình Nhạn nghĩ, bạn thân của cô, Hứa Tinh Châu, cô gái mà cô nắm tay cùng bước qua sáu năm trời, cả đời này vẫn chưa từng rung động với ai.
Giống như một tờ giấy trắng, chưa kịp viết gì đã bị vò nát.
"Cậu... cậu không cần để ý đến mình đâu," Hứa Tinh Châu khóc đến khản cả giọng: "Ngày mai mình, mình sẽ ổn thôi."
"Đợi ngày mai mặt trời lên," Hứa Tinh Châu khóc đến mức mũi đau buốt, ngắt quãng nói:
"Đợi mặt trời m-mọc, sẽ ổn thôi."
*
Sáng hôm sau, thứ Hai, bảy giờ.
Trong ánh nắng sớm ngoài tòa ký túc xá, các cô gái mặc váy, đeo ba lô chạy ra ngoài, hoa mộc lan cuối xuân nhòe đi trong làn sương.
Hứa Tinh Châu lơ mơ bò dậy, rửa mặt đánh răng một mạch, buộc tóc đuôi ngựa, vớ đại một chiếc áo phông mặc vào, rồi tiện tay nhặt một đôi giày vải mang vào.
Lý Thanh Thanh thắc mắc: "Châu Châu của mình sao thế? Bây giờ định chuyển sang phong cách xuề xòa à?"
Trình Nhạn nghiêm túc trả lời cô: "Đều là lỗi của đàn ông cả, hôm qua vì nhà người ta quá giàu lại thông minh mà tí nữa khóc ngất, đến hôm nay vẫn chưa ổn."
Khả năng khái quát của Trình Nhạn quá kém, Hứa Tinh Châu cũng không phản bác, dụi dụi đôi mắt vẫn còn sưng húp, một mình ngơ ngẩn đi lên lớp.
Tần Độ quả thật không hợp với cô, Hứa Tinh Châu vừa đi vừa lý trí nghĩ.
Bố mẹ cô ly hôn, gia cảnh bình thường, ngoài một trái tim nồng cháy như ngọn lửa tự đốt cháy chính mình ra, cô chẳng có gì cả.
Nhưng Tần Độ thì không, anh sở hữu tất cả, mọi thứ mà Hứa Tinh Châu có thể tưởng tượng và không thể tưởng tượng nổi, anh đều coi đó là chuyện hiển nhiên.
Trước là cô gái khoa Y Lâm sàng, và sự dịu dàng mà Tần Độ thể hiện với cô gái đó.
Thế nhưng, dù anh dịu dàng đến mức độ đó, cô gái kia cũng chẳng nhận được sự tôn trọng nghiêm túc. Đối với anh, cô gái kia gần như là một người không tồn tại.
Rốt cuộc thì anh sẽ để tâm đến chuyện gì đây? Trong mắt Tần Độ chẳng có gì cả.
Những thứ mà Hứa Tinh Châu coi trọng như núi, có lẽ đối với anh chẳng đáng một xu.
Điều này khiến Hứa Tinh Châu cảm thấy một nỗi buồn khó tả, khiến cô vô cùng bất an.
Sáng hôm đó, Hứa Tinh Châu một mình đi xuyên qua hơn một nửa khuôn viên Phụ Giang.
Hoa mộc lan đã rụng vỏ, chim hót líu lo, trên con đường nhựa vẫn còn nước mưa đọng lại từ mấy ngày trước.
Có nữ sinh ngồi trên bãi cỏ trước tòa nhà Hoa Ngôn luyện phát âm tiếng Pháp, có nam sinh đeo kính ngồi dưới gốc cây thẫn thờ, và còn nhiều người giống như Hứa Tinh Châu vội vã đến giảng đường. Hứa Tinh Châu ngáp một cái, mua một cái bánh bao nhân thịt và một cốc sữa đậu nành ngọt ở nhà ăn, xách trên tay đi về phía tòa nhà giảng đường số 6.
Con đường đến tòa nhà số 6 nắng đẹp chan hòa, ngôi trường cũ thấm đẫm dấu vết mềm mại của mùa xuân.
Hứa Tinh Châu cắn bánh bao, chui lên tầng hai tòa nhà số 6. Ngoài cửa sổ hoa đào đã tàn, trong những kẽ lá đầy những trái đào xanh nhỏ xíu. Lông tơ mềm mại, trông cực kỳ đáng yêu.
Hứa Tinh Châu dậy sớm, lúc này trong lớp chưa có mấy người, cô nhìn quanh trái phải, xác định không có ai nhìn, rồi cô kiễng chân, cố gắng hái một quả đào.
Chỉ hái một quả thôi, đúng một quả thôi, chắc không bị bắt đâu. Hứa Tinh Châu vô đạo đức nghĩ, chưa bao giờ ăn thử loại đào này, xanh xanh bé xíu thế kia, liệu có ngọt không nhỉ?
Tuy nhiên, Hứa Tinh Châu chỉ cao 1m65, kiễng chân cũng không tới. Cô vùng vẫy hai cái không được, lại nhìn xung quanh, xung quanh không một bóng người.
Không một bóng người là dễ làm việc rồi! Không sợ mất mặt nữa! Chẳng qua chỉ là leo lên bậu cửa sổ thôi mà!
Hứa Tinh Châu đang chuẩn bị dùng cả tay cả chân leo lên trộm đào thì phía sau đột nhiên thò ra một cánh tay đàn ông...
Hứa Tinh Châu lúc đó cứ ngỡ là ma, sợ hết hồn...
Cánh tay đó hái cũng khá vất vả, hái đào qua bậu cửa sổ tuyệt đối không phải là tư thế "cool ngầu" gì, thậm chí còn cực kỳ ngu ngốc... Người đó khó khăn lắm mới túm được một cành đào xanh, rồi dùng sức kéo mạnh, cả lá cả quả đều bị giật xuống.
"Cho em này." Người đó đưa cành đào bị vò nát cả lá lẫn quả đến trước mặt Hứa Tinh Châu: "Này."
Hứa Tinh Châu: "..."
Hứa Tinh Châu nheo mắt lại, không hề đưa tay ra nhận, nói với Tần sư huynh:
"Không cần. Anh tránh ra đi, tôi tự hái."