Anh Vẫn Chưa Giữ Được Em

Chương 26: Mình vặn đầu cậu xuống làm bóng mà đá đấy

Trước Sau

break

Trong quán bar tối om, bên ngoài cửa sổ là những ánh đèn neon đan xen mờ ảo.

Ánh đèn màu bạc đổ xuống quầy bar, Tần Độ đang mượn rượu giải sầu, một tay lắc lắc ly Tequila. Quán bar lúc đêm muộn vô cùng yên tĩnh, rượu hòa quyện với ánh đèn, lấp lánh như hổ phách trong ly.

Trần Bác Đào cuối cùng cũng không nhịn được mà hả hê: "Mày có muốn chia sẻ cảm nghĩ không?"

Tần Độ trừng mắt nhìn Trần Bác Đào.

Trần Bác Đào đổ thêm dầu vào lửa: "Cảm giác bỏ tiền thanh toán cho cả cô gái mình đang theo đuổi và cả tên con trai đang tán tỉnh cô ấy thì thế nào? Làm người tốt có thấy sảng khoái không?"

Tần Độ giận dữ: "Cút."

Trần Bác Đào mặt dày: "Đừng mắng tao chứ lão Tần, tao không hiểu thật, chỉ đang đợi mày giảng giải đây."

"Tao..." Tần Độ chán nản nói: "Cô ấy cứ nói cậu bạn đó đối với cô ấy rất hào phóng, tao không cam tâm. Hào phóng cái khỉ gió gì, chỉ là một bữa đồ ăn Nhật thôi mà. Tao thanh toán luôn cả hóa đơn của bọn họ, hết chuyện."

rần Bác Đào thân thiện hỏi: "Lão Tần, tao có thể lan truyền cái tin bát quái này không?"

Tần Độ nheo mắt, lịch sự nói: "Được chứ, tao thấy ổn đấy, lão Trần mày cứ thử đi."

Trần Bác Đào đánh giá tình hình trong 3 giây rồi nói: "Mày coi như tao chưa nói gì đi."

Tần Độ không nói nữa, lại lắc lắc ly rượu, nhưng không hề có ý định uống, giống như đang rơi vào ngõ cụt.

"Canh thời gian xem nào—" Trần Bác Đào nhìn đồng hồ: "Cô bé đó chắc về đến ký túc xá rồi nhỉ? Xem cô ấy trả lời mày chưa?"

Tần Độ như bị điện giật, lập tức lôi điện thoại ra, màn hình sáng lên, trên đó trống trơn, không có lấy một tin nhắn. Khoảnh khắc đó, cả người anh cứng đờ.

Trần Bác Đào nói: "Mày nhắn hỏi cô ấy về an toàn chưa đi, cô bé đó bị mày bắt nạt lâu như thế mà chẳng giận mày, chắc chắn là người tốt tính lắm. Hỏi xong nhớ nói xin lỗi cô ấy."

Tần Độ bĩu môi: "Tao làm gì sai đâu mà phải xin lỗi?"

Trần Bác Đào nói: "Cứ đợi mà xem."

Tần Độ hừ lạnh từ mũi, coi như chấp nhận lời đe dọa của Trần Bác Đào, cao ngạo gửi cho Hứa Tinh Châu một tin nhắn: [Em về ký túc xá chưa?]

"Mày dùng tông giọng gì đấy! Mày đang đi hỏi tội ai thế!" Trần Bác Đào cạn lời: "Lão Tần, đưa điện thoại đây! Để tao xin lỗi thay mày."

Trần Bác Đào từng trải qua vô số mối tình, rất hiểu những cơn giận dỗi nhỏ nhặt của con gái, đang định giật lấy điện thoại của Tần Độ để sửa lại giọng điệu, nhưng Tần Độ kiên quyết cho rằng biểu hiện tối nay của mình là không thể bắt bẻ. Anh đã xin lỗi những gì cần xin lỗi, việc thanh toán chỉ là để châm chọc cậu bạn học cấp ba kia, không hề có ý sỉ nhục Hứa Tinh Châu, sống lưng anh vẫn thẳng tắp.

Tần Độ khăng khăng: "Tin nhắn này có chỗ nào không ổn? Hôm nay tao gửi tin nhắn cho cô ấy, cô ấy không trả lời một tin nào, còn đem cậu bạn học cấp ba kia ra chọc tao tức điên lên, tao là loại người mặt dày đi làm hòa à?"

Trong bóng tối u ám, bản nhạc piano du dương vang lên trong quán bar, Tần Độ cảm thấy lòng nóng như lửa đốt.

Muốn đi gặp cô ấy. Anh nghĩ.

Lúc này, Trần Bác Đào chỉ vào màn hình điện thoại của anh, nói: "Cô ấy trả lời rồi."

*

Trong phòng ký túc xá 312 có một con bướm trắng nhỏ bay quanh bóng đèn, chắc là do ban ngày Dương Thao mở cửa sổ thông gió nên vô tình lọt vào.

Hứa Tinh Châu đặt laptop trên gối, nằm nửa người trên giường, nhìn câu "Em về ký túc xá chưa" mà Tần Độ gửi tới.

Câu nói đó là một câu chất vấn rất rõ ràng, giọng điệu cực kỳ khó chịu, giống như đến để hỏi tội.

Hứa Tinh Châu đọc xong im lặng một lúc, cuối cùng hỏi: "... Có phải mình khá đáng ghét không nhỉ?"

Trình Nhạn không cần nghĩ ngợi: "Có chút. Rất ít thấy người nào lắm trò hơn cậu."

Lý Thanh Thanh đang nằm trên giường đọc tạp chí, nghe vậy ngạc nhiên: "Mình lại thấy cậu khá đáng yêu mà, nữ sinh trong lớp mình không ai ghét cậu cả, ai cũng cưng cậu đấy thôi."

"... Thật, thật vậy sao." Hứa Tinh Châu buồn bã nói: "... Nhưng mình có cảm giác, nếu trong đời mình lại gặp thêm một người giống mình nữa, mình sẽ túm tóc đánh nhau với người đó ngay."

Trình Nhạn buồn cười: "Mình bảo cậu đáng ghét đâu phải đang mắng cậu. Cậu đáng ghét cũng khá đáng yêu mà, không thì mình đã thịt cậu làm mồi nhậu từ lâu rồi."

Hứa Tinh Châu gật đầu: "... Ừm."

"Lần này cậu làm ai ghét thế?" Trình Nhạn thản nhiên hỏi: "Đáng ghét thì thôi mình không qua lại với người đó nữa, có gì to tát đâu. Vẫn còn Nhạn ca của cậu ở đây, cứ yên tâm mà chiến."

Hứa Tinh Châu gật đầu, trong lòng nhẩm tính số tiền, cơm trưa cộng tiền boa, trước đó còn đi nhờ xe Tần Độ, rồi cả cái khăn mặt 158 tệ làm bẩn hôm trước...

Tính đi tính lại, Hứa Tinh Châu chuyển khoản cho Tần Độ 1200 tệ.

Ngay từ đầu cô đã không định để ai trả tiền cho mình, nhưng vừa chuyển đi xong, cô cảm thấy như mình chẳng còn chút sức lực nào nữa.

Toàn thân Hứa Tinh Châu mềm nhũn, chỉ thấy mình như con chuột nhỏ rơi xuống giếng sâu.

Con người rất sợ việc tự mình đa tình, huống chi đối phương chưa từng ban phát cho chút tình cảm nào. Những rung động nhỏ bé mà Hứa Tinh Châu từng trải qua khi ở bên Tần Độ, giờ nghĩ lại, cảm thấy giống như một trò đùa vậy.

— Anh ta từng dịu dàng với mình lấy một chút nào chưa?

Hứa Tinh Châu cảm thấy vành mắt đỏ hoe.

Cô cuộn tròn trên giường, một lúc sau tắt điện thoại, không muốn xem Tần Độ trả lời thế nào.

Cứ coi như mình mệt quá rồi, ngủ trước đi. Cô nghĩ.

Tối hôm đó Hứa Tinh Châu không sao chợp mắt được.

Những rung động mờ ảo, giống như mầm non vừa mới nhú khỏi mặt đất, lại bị một trận mưa lớn đổ ập xuống, đập mạnh xuống bùn lầy, ngay cả đầu cũng không ngóc lên nổi.

Cô nhắm mắt lại, cảm thấy như có một lớp sương mù dày đặc bao trùm lấy mình, lồng ngực có nỗi đau khó tả, nhưng chỉ có thể tự nhủ với bản thân — sẽ ổn thôi, chờ đến khi mặt trời ngày mai mọc, chờ ánh nắng xuyên qua cửa sổ, nỗi buồn này sẽ bị bỏ lại mãi mãi trong đêm tối.

Lần tới gặp ở hội sinh viên thì làm sao bây giờ?

... Hay là từ chức đi, Hứa Tinh Châu nghĩ, như vậy thì không thấy mặt, không phiền lòng.

— Trước khi Tần Độ biết được mục đích căn bản của việc này, trước khi anh ấy chế giễu mình, trước khi mình không thể rút lui toàn vẹn.

Thực ra nghĩ kỹ lại, phản ứng này có chút thái quá. Hôm nay, Tần Độ chỉ là đi tặng đồ cho người ta thôi, cô không có quyền ngăn cản anh đi tặng đồ cho con gái. Tối đến anh cũng chỉ là mượn cớ châm chọc cô, cuối cùng còn xin lỗi. Việc anh thanh toán tiền thật sự là không tôn trọng người khác, nhưng cũng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt.

Dù sao Tần Độ vẫn luôn sống tùy hứng, khi anh làm chuyện đó, chắc cũng chỉ là muốn gây hấn mà thôi.

Nhưng.

— Nhưng, chuyện này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

Hứa Tinh Châu vùi mình vào trong chăn, run rẩy thở dài.

Con người vào ban đêm luôn đặc biệt yếu đuối. Hứa Tinh Châu ôm chặt con búp bê vải trên giường, vùi mặt vào trong đó. Trên con búp bê có một mùi hương an tâm, giống như mùi nhà, lại giống mùi hương ngọt ngào trên người bà nội, mang theo chút hơi ấm của bếp lửa.

Cô chua xót lăn lộn trong chăn, Trình Nhạn ở giường đối diện đột nhiên lên tiếng: "... Châu Châu? Cậu chưa ngủ à?"

Hứa Tinh Châu giật mình nhìn qua, Trình Nhạn sột soạt mặc quần ngủ vào.

Hai cô bạn cùng phòng khác vẫn đang ngủ say, Trình Nhạn mặc quần xong rồi rón rén xuống giường, leo lên giường của Hứa Tinh Châu, vén chăn của cô ra rồi chui vào.

Hứa Tinh Châu nói: "Cậu không cần..."

Trình Nhạn cuộn tròn trong chăn của Hứa Tinh Châu, suỵt một tiếng, bảo: "Nhỏ tiếng thôi. Cậu không vui, mình nằm cùng cậu một lúc."

Hứa Tinh Châu nhỏ giọng: "... Được."

"Châu Châu." Trình Nhạn thì thầm: "... Thực ra mình luôn rất lo lắng về tương lai."

Hứa Tinh Châu đáp: "Cậu từng nói với mình chuyện này từ lâu rồi mà."

Hai cô gái cuộn mình trong chăn, đầu đối đầu, giống như vô số đêm ở ký túc xá hồi cấp ba họ vẫn thường làm.

"Mình đã đi cùng cậu sáu năm rồi. Nhưng sau sáu năm thì sao?" Trình Nhạn nói.

Hứa Tinh Châu mỉm cười.

Trình Nhạn đưa tay xoa đầu Hứa Tinh Châu, nói: "Tinh Châu, sư huynh kia, anh ấy..."

Chóp mũi Hứa Tinh Châu cay cay, nhỏ giọng: "... Anh ấy không thích mình."

— Tần Độ lúc nào cũng hung dữ với mình, Hứa Tinh Châu buồn bã nghĩ, không tôn trọng mình, luôn chất vấn mình.

Thích một người, là phải bước ra khỏi vùng an toàn.

Đối với người trưởng thành hơn, trải đời hơn, giống như được ông trời ưu ái như Tần Độ, vùng an toàn của anh quá rộng, cuộc đời anh gần như không có việc gì không làm được.

Cuộc đời anh thuận buồm xuôi gió. Thế giới chính là vùng an toàn của anh.

Đối với anh, có lẽ mình chỉ là một người bạn bình thường, Hứa Tinh Châu nghĩ, nếu không thì anh đã không đối xử với cô tệ như vậy.

Hứa Tinh Châu nghiêng đầu lại gần Trình Nhạn, chiếc điện thoại đã tắt máy để sang một bên.

"Hồi nhỏ khi bị ốm, mình thường nghĩ, nếu có ai đó yêu mình thì tốt biết mấy. Mình luôn cảm thấy cuộc sống không được yêu thương thật mệt mỏi, luôn muốn chết đi cho xong." Hứa Tinh Châu nhỏ giọng: "Nhưng sau khi khỏi bệnh, mình nhận ra cuộc đời không được yêu thương cũng không đến nỗi tệ, ít nhất mình còn có sự tự do mà các cậu khó lòng tưởng tượng được."

Trình Nhạn mỉm cười: "... Cậu cũng từng nói với mình chuyện này lâu rồi."

"Ngủ đi," Trình Nhạn lẩm bẩm: "Tinh Châu, vài ngày nữa dịp lễ mùng 1 tháng 5 mình sẽ về nhà, cậu có muốn mình đến xem bà nội cậu thế nào không?"

Hứa Tinh Châu nghiêm túc gật đầu, nói: "Tất nhiên rồi... mình sẽ mua chút đồ. Cậu tiện tay mang về giúp mình nhé."

Hứa Tinh Châu mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ, cô cô độc chiến đấu với một con ác long từ núi chui ra suốt ba ngày ba đêm. Con ác long kia tham lam báu vật, không biết tự lượng sức mình muốn cướp đoạt đóa hoa bảy màu mà Hứa Tinh Châu bảo vệ. Trong mơ, Hứa Tinh Châu trang bị đầy đủ, cường hóa tối đa, tay phải cầm kiếm Thumino, tay trái cầm khiên Sanhai, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, dễ dàng lột da rút gân con ác long kia.

Đến báu vật của bà đây mà cũng dám thèm thuồng, ai cho mày cái gan chó đó! Hứa Tinh Châu trong mơ phát tác bệnh trung nhị [1], đứng trên thân hình con rồng chống nạnh cười lớn ba tiếng...

[1] bệnh trung nhị (中二病) là một từ lóng xuất phát từ Nhật Bản, chỉ chứng tâm lý thường xảy ra với các thiếu niên đang trong tuổi dậy thì ở khoảng năm 2 của trung học Nhật Bản (tương đương lớp 8 ở Việt Nam). Từ chương này về sau editor sẽ dùng từ "hội chứng nổi loạn tuổi dậy thì."

Và khi Hứa Tinh Châu đang định tết gân rồng làm dây giày trong mơ thì cô tỉnh giấc.

Hứa Tinh Châu mang theo tâm sự mà ngủ, cả đêm mơ màng, chất lượng giấc ngủ rất kém, mở mắt ra, bên ngoài trời chỉ vừa hửng sáng.

Trình Nhạn tối qua ngủ trên giường cô, hai người đầu đối đầu, ở giữa kẹp một con búp bê vải.

Vào ban đêm, con người luôn đặc biệt yếu đuối, suy nghĩ cũng nhiều. Hứa Tinh Châu tỉnh dậy cảm thấy tâm trạng khá hơn nhiều, nỗi chua xót khiến cô khó thở tối qua giờ đã vơi đi phần lớn, cuộc đời này chẳng có khó khăn nào là không vượt qua được.

Chẳng qua chỉ là đàn anh mình thích lại đi thích người khác, coi mình như anh em thôi mà! Cuộc đời có gì mà không vượt qua được!

Hứa Tinh Châu tự an ủi mình như thế, nhưng vừa nảy ra ý nghĩ này, cô lại muốn ôm chầm lấy Trình Nhạn mà khóc lớn...

... Rung động đầu đời của mình, sao mà thảm thương thế này chứ!

Hứa Tinh Châu cảm thấy cuộc đời mình đầy rẫy bi kịch, những quả báo từ việc thích trêu chọc con gái trước đây giờ đổ dồn lại một lúc, cô chỉ muốn cắn chăn mà khóc...

Sau đó, trong ánh bình minh mờ nhạt, Hứa Tinh Châu nghe thấy tiếng điện thoại rung nhẹ.

Tiếng rung đó chắc chắn không phải từ điện thoại của cô. Hứa Tinh Châu đã tắt máy cả đêm từ lúc chuyển tiền xong, không thể nào có cuộc gọi bây giờ được. Cô mơ màng đưa tay sờ soạng, sờ thấy điện thoại của Trình Nhạn dưới gối.

Điện thoại của Trình Nhạn rung liên hồi. Hứa Tinh Châu cầm điện thoại lên, thấy mới 4:20 sáng, có một số điện thoại lạ đang gọi đến.

Hứa Tinh Châu chọc chọc Trình Nhạn: "... Có điện thoại gọi cậu này, Nhạn Nhạn, đuôi số 06..."

Trình Nhạn nói: "Cậu nghe đi, cậu mà nói thêm câu nữa, mình vặn đầu cậu xuống làm bóng mà đá đấy."

Hứa Tinh Châu: "... Nhưng đúng là điện thoại của cậu..."

Trình Nhạn vừa cáu kỉnh khi mới ngủ dậy, cướp lấy điện thoại, giả vờ muốn đập nát chiếc điện thoại của mình!

Trình Nhạn này điên thật rồi, Hứa Tinh Châu không dám đối đầu trực diện với Trình Nhạn lúc chưa tỉnh ngủ, đành bất lực: "Được, được... mình nghe, mình nghe là được chứ gì, cậu ngủ tiếp đi."

Hứa Tinh Châu vừa định nghe, thì cuộc gọi đó đã quá một phút, chuyển thành cuộc gọi nhỡ.

Cô thở dài một tiếng, định nằm xuống thì điện thoại lại gọi tới...

Đồ thần kinh nào đây! Hứa Tinh Châu nhìn Trình Nhạn đang ngủ say và cả căn phòng ký túc xá đang yên tĩnh, chỉ muốn chửi thề. Kẻ có chỉ số IQ bình thường nào lại đi gọi điện liên tục lúc 4:20 sáng? Chắc là muốn người cáu kỉnh vì bị đánh thức giết chết à.

Số điện thoại đó thuộc khu vực Thượng Hải. Hứa Tinh Châu sợ làm ồn đến những bạn cùng phòng tội nghiệp, rón rén xuống giường, mở cửa ban công.

Điện thoại vẫn rung không ngừng nghỉ, như thể đang phát điên. Hứa Tinh Châu thường ngày đến cả điện thoại của bố mẹ Trình Nhạn còn dám nghe, nghe cuộc gọi từ số lạ thì cũng chẳng cần phải tránh né gì. Hứa Tinh Châu đóng cửa lại để tránh đánh thức đám bạn cùng phòng, cô ngáp một cái, lại nhìn dãy số đó một lần nữa.

Nơi chân trời phía Đông lộ ra vệt trắng bạc, xé toang bóng tối, lá cây nhuộm một màu vàng óng trong ánh nắng mai vừa lên.

Hứa Tinh Châu buồn ngủ đến mức nước mắt chảy dài, chỉ muốn xẻ xác người đang gọi ra làm tám mảnh, rồi trong ánh bình minh mờ ảo, cô mang đầy ác ý, nhấn nút trả lời.

"Alo?" Hứa Tinh Châu tràn đầy tức giận, hỏi dồn: "Alo? Alo alo? Ai đấy?"

Vừa nghe điện thoại, Hứa Tinh Châu đã không nhịn được muốn mắng người, chưa đợi đầu dây bên kia trả lời đã gây chuyện: "Alo? Gọi điện lúc 4 giờ sáng mà không nói gì à? Thần kinh à."

Trong ống nghe cuối cùng cũng truyền đến giọng nói của kẻ "thần kinh" kia.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc