Lâm Thiệu Phàm nói: "...Tôi chỉ muốn xem có thể gặp cậu một lần không, nên qua đây, không ngờ cậu vừa lúc đi ra. Đi thôi? Tôi mời cậu đi ăn."
Với tính cách của Lâm Thiệu Phàm, nói được chừng này đã là giới hạn rồi. Hơn nữa cậu ấy đã nói đến mức này, quả thật cô không thể từ chối được.
"... Được." Hứa Tinh Châu mỉm cười nói: "Tôi thực sự khá đói, ăn đại cái gì đó nhé?"
Lâm Thiệu Phàm nói: "Được, trên Dianping tôi thấy có một chỗ khá ổn, đi không?"
Hứa Tinh Châu cười híp mắt gật đầu, ba bước thành hai, nhảy chân sáo xuống cầu thang, rồi theo Lâm Thiệu Phàm đi dọc theo bờ sông.
Dòng sông cuồn cuộn chảy về phía chân trời, hoa nguyệt quế bên bờ nở rộ, từ sâu trong làn sương mù xa xa truyền đến tiếng còi tàu dài dặc.
Lâm Thiệu Phàm như thể đang cố tìm chủ đề để nói: "Thành phố này rất tuyệt."
"Ừm." Hứa Tinh Châu gật đầu: "Tôi rất thích nơi này, hình như có một cảm giác tự do khó tả."
Lâm Thiệu Phàm im lặng một lúc lâu, buồn bã nói: "... Tinh Châu, thực ra tôi vẫn luôn hy vọng cậu có thể đến Bắc Kinh."
"Tôi biết, cậu từng nói với tôi rồi. Chính xác mà nói, lúc điền nguyện vọng đại học cậu đã gọi điện cho tôi rồi." Hứa Tinh Châu cười nói: "Nhưng đó không phải là nơi của tôi."
Lâm Thiệu Phàm mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Cậu ấy vốn là kiểu người ít nói, ở chung không gian với cậu ấy thì phải làm quen với sự im lặng. Hứa Tinh Châu nhớ lại hồi cấp ba, Lâm Thiệu Phàm giảng bài cho cô trong giờ tự học buổi tối. Lúc đó họ đều mặc đồng phục xanh trắng, thầy giáo gật gù ngủ gật trên bục giảng, còn Lâm Thiệu Phàm ngồi cạnh Hứa Tinh Châu, giảng cho cô về tính đơn điệu của hàm f(x) và cường độ điện trường.
Khi đó gió vẫn còn dịu dàng, những thiếu niên mười mấy tuổi ngẩng đầu lên, vẫn còn có thể nhìn thấy mây bay trên bầu trời.
"Sư huynh kia..." Lâm Thiệu Phàm đột ngột hỏi: "... là người thế nào?"
Hứa Tinh có chút bất ngờ.
Lâm Thiệu Phàm ngượng ngùng bổ sung: "Cũng không có gì, tôi chỉ tò mò một chút thôi."
Hứa Tinh Châu nghĩ một lát, không biết hình dung Tần Độ như thế nào, luôn cảm thấy anh là người không tìm ra lỗi sai ở đâu, nhưng lại đầy rẫy sơ hở.
"Sư huynh đó..." Hứa Tinh Châu đắn đo: "... Thập toàn thập mỹ? Tôi không biết nói vậy có phù hợp không."
Lâm Thiệu Phàm ngẩng đầu: "Hửm?"
Hứa Tinh Châu đánh giá khách quan: "Rất xuất sắc, rất thông minh, cũng rất xấu tính. Điều có thể chắc chắn là, tôi chưa từng thấy người nào được ông trời ưu ái hơn anh ấy."
Lâm Thiệu Phàm không nói gì, như thể đang suy nghĩ điều gì đó, Hứa Tinh Châu cũng không giải thích thêm, chỉ lẳng lặng bước theo cậu ấy.
— Nếu nhất định phải hình dung, Tần Độ là một người như chim ưng, Hứa Tinh Châu nghĩ.
Anh vô định, nhưng bách chiến bách thắng, giống như loài chim ưng tuyết cư ngụ trên đỉnh lâu đài.
"Hình như là hướng này." Lâm Thiệu Phàm nhẹ nhàng nói: "Là một quán đồ Nhật khá nổi tiếng, tôi muốn ăn từ lâu rồi."
Trời dần tối, sương mù lan tỏa.
Dọc con phố cũ toàn những ngôi nhà có kiến trúc gạch đỏ, mang chút phong cách khu tô giới thế kỷ trước. Gió thổi qua, Hứa Tinh Châu thấy hơi lạnh, bất giác rùng mình một cái.
Lâm Thiệu Phàm hỏi: "Có phải hơi lạnh không?"
Hứa Tinh Châu gật đầu, lúc đi ra ngoài vẫn chưa có sương mù nên cô mặc khá mỏng.
"Ừm..." Lâm Thiệu Phàm gãi đầu, nói: "Vậy, chúng ta đi nhanh một chút đi."
Khi Hứa Tinh Châu bước vào quán, phản ứng đầu tiên là: Tháng này tiêu đời rồi. Quán Lâm Thiệu Phàm tìm nằm ở nơi tấc đất tấc vàng nhất, lại còn là quán đồ Nhật. Lúc nãy chắc do quá đói nên cô không để ý đến điều này.
Khi Lâm Thiệu Phàm đẩy cửa quán ra, Hứa Tinh Châu lập tức nhận ra nơi này ít nhất mỗi người cũng phải mất 500 tệ, thậm chí còn cao hơn...
... Người ta ăn 80-100 tệ thì không nói, ăn rồi thì thôi, dù sao cũng không phải con số lớn... Nhưng mức 500 tệ một người thì sao có thể để Lâm Thiệu Phàm mời được! Giá này quá xa vời với hai chữ "phù hợp" rồi!
Rõ ràng sáng nay bố cô vừa chuyển một khoản tiền nhỏ... vốn tưởng tháng này không phải "ăn đất" nữa...
Cuối tháng của sinh viên đúng là phải cạy từng góc túi ra mà tiêu! Hứa Tinh Châu buồn lòng nghĩ, mà cô giáo Hoa Hiểu bảo kỳ thực tập mỗi ngày 100 tệ... vậy bao giờ mới được đi thực tập đây...
Tuy nhiên, Hứa Tinh Châu nhìn quanh, lại cảm thấy 500 tệ này tiêu cũng không quá uổng.
Dù sao trông cũng ngon miệng thật, Hứa Tinh Châu mỉm cười, coi như là trải nghiệm một lần vậy.
Cô và Lâm Thiệu Phàm ngồi xuống cạnh cửa sổ, Lâm Thiệu Phàm gọi món, ánh sáng ấm áp rơi trên bàn gỗ, Hứa Tinh Châu chống cằm nhìn cậu. Lâm Thiệu Phàm nhận ra ánh mắt cô, vành tai lại đỏ ửng một cách mất tự nhiên.
"Cái đó," vành tai Lâm Thiệu Phàm vẫn còn đỏ, đột nhiên hỏi: "Hôm đó... sư huynh kia là đàn anh cùng ngành của cậu à?"
Hứa Tinh Châu ngẩn người: "Không phải, anh ấy học khoa Toán, bọn tôi chẳng liên quan gì đến nhau cả."
Lâm Thiệu Phàm im lặng nhìn cô.
Hứa Tinh Châu lại suy nghĩ một chút, nói: "Anh ấy năm 3. Về lý thuyết thì đúng là tôi nên gọi anh ấy một tiếng sư huynh, nhưng tôi chưa bao giờ gọi cả."
Lâm Thiệu Phàm buồn bực hỏi: "... Vậy hai người quen nhau thế nào?"
Hứa Tinh Châu nghe câu hỏi này mà muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Đây chính là nỗi đau lớn nhất của cô kể từ khi thấy Tần Độ tặng quà cho người ta vào buổi chiều, mà Lâm Thiệu Phàm lại vô tình giẫm trúng chỗ đau của cô.
Hứa Tinh Châu đắn đo: "Chuyện... chuyện này dài lắm."
— Cô nhớ lại tông giọng dịu dàng ngọt xớt lúc Tần Độ lúc gọi điện.
Sau đó Hứa Tinh Châu lại nhớ đến lúc anh bảo cô "Chiếc khăn này 158 tệ", và "Hôm nay McDonald's vẫn là em mời tôi nhé", rồi lại nhớ đến cảnh anh nói chuyện dịu dàng với người khác trong khi tay xách đầy đồ ăn vặt, chỉ cảm thấy một nỗi bi phẫn khôn tả...
Đúng là đồ không ra gì mà!
Lâm Thiệu Phàm có lẽ thấy biểu cảm của Hứa Tinh Châu quá "sụp đổ", ngập ngừng gọi: "... Tinh Châu?"
"Không có gì..." Hứa Tinh Châu có chút thất bại, lại nói không đầu không đuôi: "... Chỉ là nhận ra bản thân mình chẳng là cái gì cả thôi."
*
Rất lâu về trước, có người từng hỏi Tần Độ một câu hỏi như thế này: "Độ ca, em biết bắt đầu để ý đến một người là như thế nào không?"
Câu hỏi này thực ra đến từ anh họ của anh, thời điểm hỏi là khi Tần Độ còn học cấp hai. Tính đến nay cũng đã 7 năm rồi.
Tần Độ thời cấp hai cực kỳ nổi loạn, 14 tuổi đã có chút hơi hướng cậy tài khinh người. Anh biết mình thông minh và có vốn liếng, vẻ ngoài lại đẹp trai, tán tỉnh các cô bé hầu như không trượt phát nào, khiến mọi thứ trở nên rối tung rối mù. Sau đó, bố Tần thấy không ổn, không thể thả lỏng sự ngông cuồng của Tần Độ, nên gọi anh họ của anh tới, đối mặt nói chuyện với Tần Độ.
Anh họ đó tên là Tần Trường Châu, lúc đó đang học tại Đại học F khoa Y, chương trình 7 năm, đang học được một nửa. Cũng coi là một trong số ít người không phải "đồ cổ" mà Tần Độ 14 tuổi công nhận.
"Khi thích một người, toàn bộ đều là điển hình của tâm lý tự tìm kiếm sự xác nhận. Giống như bị bỏ bùa vậy, trong thiên hạ em chỉ có thể nhìn thấy bóng hình của cô ấy. Ăn cơm ở nhà ăn cũng nhìn thấy cô ấy, ngay cả khi đi trên đường cũng thấy người đi đường là cô ấy, lúc đó trên thế giới chỗ nào cũng là người này, giống như bị điên vậy." Tần Trường Châu nói.
"Tình cảm này, thực ra là rất nghiêm túc. Tuyệt đối không phải loại như em..."
Biểu cảm của Tần Trường Châu chán ghét, không nói thêm nữa, những từ ngữ mang tính sỉ nhục phía sau để Tần Độ tự tưởng tượng.
Tần Độ 14 tuổi vui vẻ chấp nhận sự sỉ nhục, và chân thành chúc phúc cho anh mình: "Anh, lời thổ lộ sâu sắc của anh thật sự rất cảm động, chị gái đó chia tay anh rồi đúng không? Em tin anh nhất định sẽ tìm được người tốt hơn."
*
Bảy năm sau, bên ngoài quán ăn Nhật cạnh Bến Thượng Hải, gió mang sương mù tới. Tần Độ 21 tuổi đỗ xe, kéo cửa xe ra, còn anh họ anh, Tần Trường Châu, ngồi ở ghế phụ, đang phủi những hạt bụi nhỏ trên áo khoác với vẻ quý tộc đầy chán ghét.
"Đừng phủi nữa," Tần Độ nói: "Trong xe em có thể bẩn đến thế sao?"
Tần Trường Châu hừ một tiếng rồi nói: "Trong xe em thật khó chịu, lần sau em mở cửa sổ ra cho anh, anh không thích gu nước hoa tầm thường của em."
"Người đã sống sót hơn một năm ở nơi chiến loạn súng đạn ngoài 5000 dặm," Tần Độ kìm nén ngọn lửa giận đang bốc lên tận đỉnh đầu: "Em xịt chút nước hoa tán gái mà anh coi thường à? Em xịt cái gì liên quan đến anh à, anh lãng phí cả ngày của em rồi đấy biết không! Hôm nay vốn dĩ em định kéo cô ấy lại để cô ấy đừng chạy mất."
Tần Trường Châu nói: "Em thật nông cạn, chỉ biết dùng ngoại hình để dụ dỗ con gái nhà người ta."
Tần Độ nặn ra nụ cười từ kẽ răng: "Hừ."
"Thôi, cãi nhau với em có ích gì không? Độ ca vất vả cả ngày rồi," Tần Trường Châu cuối cùng cũng thân thiện nói: "Anh trai quyết định phá sản một phen, mời em ăn đồ Nhật."
Tần Độ nói: "Anh chờ đấy, đêm nay em ăn cho anh phá sản luôn."
Tần Trường Châu cũng không giận. Tần Độ đỗ xe bên cạnh, lúc lắc chìa khóa xe cùng anh trai đi về phía cửa quán ăn Nhật.
Gió đêm quét qua ngọn cây nguyệt quế, vệt ánh trăng trong sương mù, những kiến trúc gạch đỏ dưới ánh trăng cổ kính và mộc mạc, như thể đã đứng sừng sững cả trăm năm trong cảnh đêm ven sông.
Trên đường, Tần Trường Châu đột ngột thốt ra một câu: "Cô bé kia cũng xui xẻo thật."
Tần Độ liếc nhìn hướng anh họ mình một cái.
"... Loại người như em." Tần Trường Châu trêu chọc: "Không có chút nào giống người có thể cùng người khác sống đến già."
Tần Độ thờ ơ nói: "Hiện tại, em sống cho bản thân còn không xong, huống chi là cùng người khác sống đến già."
"... Em chỉ biết bây giờ em thích cô ấy, cực kỳ... thích." Tần Độ mơ hồ nói: "Nhưng những cái khác em không biết, em thậm chí còn không muốn nghĩ đến tương lai của chính mình... 'sống đến già' đối với em quá xa vời."
Anh im lặng một lúc.
"... Dù sao thì chính bản thân việc sống trên đời, em cũng cảm thấy vô vị lắm rồi." Tần Độ nói trong sự mệt mỏi khi đi ngang qua dưới cây tầm gửi.
Tần Trường Châu mỉm cười: "Cô bé đó là người thế nào?"
Con thiêu thân bay vòng quanh hai anh em, lại lượn quanh đóa hoa nguyệt quế, xa xa vang vọng tiếng người náo nhiệt. Hai anh em, một người còn trẻ mà chẳng biết phương hướng, một người thì vừa mới lang bạt trở về.
"... Rất đáng yêu," người trẻ hơn cười khì khì: "Rất thích cười, khi cô ấy cười thì ngay cả gió cũng ngọt ngào, sống rất nghiêm túc và nhiệt huyết. Dáng vẻ nhỏ nhắn đặc biệt được con gái yêu quý, em cứ thấy mình như bị cắm cả đồng cỏ lên đầu..."
Tần Trường Châu cũng mỉm cười.
Tần Độ lại nói: "Anh, em bắt đầu hiểu ý anh rồi... Bây giờ đi đâu em cũng thấy bóng hình của cô ấy."
Sau đó anh gãi đầu, mỉm cười đầy ngượng ngùng.
"... Chắc là do tiềm thức của em tìm kiếm cô ấy ở khắp mọi nơi," Tần Độ nói tiếp: "Em nhìn đâu cũng mang tâm lý dự đoán là cô ấy có thể ở đó, nên cảm thấy cô ấy xuất hiện rất thường xuyên."
Nhưng một lúc sau, Tần Độ đột nhiên bực bội thốt ra một câu: "Cô bé này vẫn chưa trả lời WeChat của em."
Tần Trường Châu chậc lưỡi: "... Kinh thật đấy. Đến cả WeChat của đại ma đầu mà cũng dám không trả lời?"
Tần Độ nói: "Thì đó, lúc 1 giờ 42 phút chiều, Trưởng Ban Tuyên truyền của bên đó đăng một tấm ảnh tự sướng, cô ấy còn vùi đầu vào ngực người ta cọ cọ nữa."
Tần Trường Châu chân thành nói: "Kinh thật kinh thật, cô bé đó là người làm việc lớn đấy, có được vùi vào ngực người ta không?"
Tần Độ bực bội đến mức phát hỏa một hồi lâu, cuối cùng nói:
"Anh đừng đổ thêm dầu vào lửa nữa. Chúng ta ăn nhanh lên, em còn phải về trường mang đồ ăn vặt cho cô ấy đây."
Tần Trường Châu cảm thấy không nên cản trở đường tình của em họ mình nữa, gật đầu, quyết định ăn nhanh rồi ai về nhà nấy.
Hứa Tinh Châu đang dùng đũa chọc chọc vào con tôm trên đĩa sushi, Lâm Thiệu Phàm ngồi đối diện, không biết là do trời nóng hay là do mù tạt cay mà vành tai cậu đỏ bừng.
Miếng thịt cá hồi béo ngậy trên đĩa được nướng qua lửa, tan chảy trong miệng, trứng cá hồi tươi ngon và trong vắt, thịt tôm tỏa ra ánh sáng trong veo dưới ánh đèn.
Hứa Tinh Châu ngáp một cái, thầm nghĩ muốn về đi ngủ quá, Lâm Thiệu Phàm quả thật khá tẻ nhạt.
Không biết Tần Độ có mời cô bé khoa Y lâm sàng đó đi ăn cơm không nhỉ... Hứa Tinh Châu đột nhiên cảm thấy bực bội, gửi đồ ăn xong rồi tiện thể mời ăn một bữa cơm, nghĩ cũng hợp lý thật đấy... Nếu là cô chắc cô cũng mời cô bé đó đi ăn như vậy.
... Rõ ràng đối xử với người khác thì lịch thiệp như thế!
Hứa Tinh Châu suýt chút nữa bật khóc vì sự tưởng tượng của chính mình, sự phân biệt đối xử này thật khó chịu, chỉ muốn đạp Tần Độ vài phát.
Cửa tiệm sau lưng kêu lên "kẽo kẹt" một tiếng, có hai người bước vào.
Hứa Tinh Châu cũng không quay đầu lại nhìn, dù sao chắc chắn là khách mới. Cô với tay vào đĩa của Lâm Thiệu Phàm gắp Tempura ăn. Tempura ở đây làm khá ổn, Hứa Tinh Châu vốn thích ăn mấy thứ có vị ngọt ngọt này.
Hai người đó đứng ở cửa một lúc, không ngồi xuống. Hứa Tinh Châu đang cắn miếng Tempura, nhỏ giọng hỏi Lâm Thiệu Phàm: "... Lát nữa về bằng gì?"
Lâm Thiệu Phàm suy nghĩ một chút, nói: "Lát nữa bắt taxi về là được."
Hứa Tinh Châu nhẩm tính, bắt taxi về lại mất 50 tệ, chỉ thấy làm sinh viên thực sự quá khổ...
Bên ngoài trời đã tối hẳn, cô nhìn qua cửa sổ ra bên ngoài, trên bầu trời bay qua một chuỗi sao đỏ lấp lánh.
Là máy bay, Hứa Tinh Châu nghĩ, nhưng ánh đèn nhấp nháy trên đuôi máy bay rất giống một loại sao băng nào đó.
Hứa Tinh Châu mỉm cười, vỗ vỗ tay Lâm Thiệu Phàm, chỉ vào chiếc máy bay lướt qua bầu trời, hỏi: "Cậu có nghĩ trên máy bay đó có bao nhiêu người đang trên đường về nhà không?"
Lâm Thiệu Phàm giật mình, nói: "Hả? Tôi không hiểu ý cậu là gì, người về nhà nào cơ?"
Còn có thể là người về nhà nào nữa, đương nhiên là những người ngồi máy bay về nhà rồi. Hứa Tinh Châu chỉ thấy bực bội, vẫn thấy không cùng tần số với Lâm Thiệu Phàm...
Cô đang định giải thích, thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.
Tiếng bước chân đó từ cửa rẽ vào, hướng thẳng về phía cô. Hứa Tinh Châu cứ ngỡ nhân viên phục vụ đến rót thêm đồ uống, còn mỉm cười nói: "Ở đây tôi..."
Cô ngoảnh đầu lại, nhìn thấy Tần Độ đang đi về phía mình.
"Khá lắm." Tần Độ nheo mắt nói: "Cả buổi chiều không trả lời WeChat của tôi luôn sao?"
Trời ơi, bên này còn đang lải nhải về anh ta, mà chính chủ đã tự tìm đến cửa rồi. Khoảnh khắc đó, trong tim Hứa Tinh Châu bùng lên một ngọn lửa, cô quyết định liều mình làm càn một phen.