Anh Vẫn Chưa Giữ Được Em

Chương 23: Tần Độ mà dịu dàng lên thì cũng đáng sợ thật đấy

Trước Sau

break

Tần Độ dùng một tông giọng cực kỳ dịu dàng, cái kiểu mà Hứa Tinh Châu chưa bao giờ được nghe qua, nói vào điện thoại:

"Khi nào thì ra ngoài? Buổi diễn thuyết còn kéo dài bao lâu nữa?"

Ánh nắng rọi xuống, xuyên qua tán lá, để lại những đốm sáng rực rỡ trên mặt đất. Hứa Tinh Châu đứng phía sau sững sờ, phản ứng đầu tiên của cô là: Tần Độ mà dịu dàng lên thì cũng đáng sợ thật đấy.

Quả thật, Tần Độ là người ưu tú, giọng nói cũng rất nam tính, bình thường chỉ do tính cách anh quá tệ nên che lấp đi hai điểm này. Nhưng không thể phủ nhận rằng, một khi Tần Độ dịu dàng, anh là một người đàn ông vô cùng quyến rũ và biết quan tâm người khác.

Tần Độ lại cầm điện thoại dừng lại một lát, cuối cùng mang theo một chút bất lực nói: "Muộn thế cơ à? Vậy để anh mang lên cho em." [1]

[1] editor giải thích chỗ này một chút: do tiếng Trung chỉ có 2 đại từ cơ bản: 我 (tôi) và 你 (bạn), nên lúc này Tần Độ xưng 我,gọi người đang ở đầu dây bên kia là 你,thực chất không phải là xưng anh / gọi em mà là xưng em / gọi anh vì đối phương là anh họ của Tần Độ. Nhưng Hứa Tinh Châu không biết nên hiểu nhầm.

Sau đó, Tần Độ xách túi đồ ăn lớn đó lên, kẹp một tập tài liệu dưới nách rồi đi thẳng lên lầu.

Hứa Tinh Châu đứng nguyên tại chỗ, ngẩn ngơ, chỉ có thể nhìn theo bóng lưng Tần Độ rời đi từ xa, đến một lời chào cũng chẳng có cơ hội...

... Có lẽ anh đi tìm cô bé khoa Y lâm sàng đó rồi, Hứa Tinh Châu nghĩ. Nhìn cái túi đồ ăn anh xách, chắc chắn không còn khả năng nào khác đâu.

Hứa Tinh Châu đứng trong bóng cây, cầu thang có lớp kính lớn trong suốt, cô nhìn thấy Tần Độ bước dọc theo cầu thang đi lên, đôi chân anh rất dài, mỗi bước đi là vượt hai bậc thang.

Hứa Tinh Châu nhìn theo bóng lưng đó, chỉ cảm thấy trong lòng có chút chua xót.

Tần Độ cũng có thể rất dịu dàng, Hứa Tinh Châu nghĩ, chàng trai như vậy khi theo đuổi con gái, cũng sẽ tìm mọi cách để làm hài lòng đối phương. Anh sẽ mua đồ ăn ngon cho cô gái đó, cũng sẽ cất công mang tới tận nơi, dưới cái nắng gay gắt cuối tháng Tư, đứng đợi ngoài hội trường báo cáo học thuật, chắc là cũng sẽ đưa cô ấy về ký túc xá.

... Sẽ đưa cô gái ấy về ký túc xá nhỉ.

Giữa trưa tháng Tư trời quang mây tạnh, ánh mặt trời chói chang làm người ta có chút chếnh choáng. Quảng trường nhỏ ngoài hội trường báo cáo học thuật vắng lặng không một bóng người, chỉ có những chiếc lá khô còn sót lại trên mặt đường nhựa.

Đàn ông đúng là lũ tệ bạc, đối xử với người mình thích và người mình không thích khác biệt rõ ràng đến thế sao? Hứa Tinh Châu chua chát nghĩ. Nhưng biết đâu người ta vốn dĩ chẳng coi mình là con gái thì sao.

Không biết anh đã vỗ vào trán cô bao nhiêu lần, mưa thì tranh ô không chút khách sáo, đừng nói đến chuyện mua đồ lấy lòng cô, ngay cả việc cô bất cẩn lau nước mũi vào khăn của anh cũng phải bắt bồi thường... Đối đầu với Tần Độ thì mỹ nhân kế cũng chẳng tác dụng...

... Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bản thân mình hình như cũng chẳng làm việc gì ra dáng con gái cả...

Dù sao thì, ngay lần đầu gặp mặt Hứa Tinh Châu đã cướp luôn "đối tượng" của người ta rồi.

Đã làm đến mức này rồi thì còn chút dáng vẻ con gái nào nữa đâu... Tần Độ coi mình như bạn bè bình thường, chắc cũng là điều dễ hiểu.

Khoảnh khắc ấy, Hứa Tinh Châu có chút đau lòng khi nhận ra sự thật này.

*

Thành phố ven sông này đang chuẩn bị cho mùa mưa dầm.

Các thành phố ven sông hễ đến xuân hè là cực kỳ ẩm ướt, sương mù bốc lên từ lòng sông, từ mặt đất, chỉ cần mây che mất mặt trời là hơi ẩm lại len lỏi vào khắp mọi nơi.

Hứa Tinh Châu ngồi trong cửa hàng tiện lợi, ôm cốc cà phê và ly Oden, suy nghĩ đến thẫn thờ.

Bên ngoài mây mù bao phủ, Hứa Tinh Châu dùng chân đá đá mặt kính, một lúc sau thì gục đầu xuống bàn...

Bốn giờ chiều có buổi phỏng vấn, cô mở điện thoại định xem đàn chị khóa trên giúp cô kết nối có nhắn gì không, nhưng lại thấy tin nhắn chưa đọc của Tần Độ.

Trên WeChat, 40 phút trước Tần Độ gửi cho cô một tấm ảnh, là cảnh Hứa Tinh Châu đứng dưới lầu hội trường báo cáo học thuật, anh hỏi: [Có phải em không?]

Nhìn góc độ thì chắc là lúc Tần Độ leo lên tầng 3 hội trường báo cáo đã chụp.

Hứa Tinh Châu trong ảnh khá nhòe, lại bị cây ngô đồng che mất hơn nửa thân người, cũng giỏi cho Tần Độ có thể nhận ra...

Thế nhưng Hứa Tinh Châu nghĩ đến cô bé khoa Y Lâm sàng kia thì thấy ấm ức, lại có chút tủi thân, nên dứt khoát không trả lời, thoát luôn hộp thoại.

Sau đó, Hứa Tinh Châu nhìn thấy hộp tin nhắn của Lâm Thiệu Phàm...

Tin nhắn của Lâm Thiệu Phàm gửi từ hơn 40 phút trước, vẫn là câu: [Mấy giờ xong, ở đâu? Tôi có thể đến đón cậu.]

Lời mời ăn tối. Hứa Tinh Châu suy nghĩ một chút để tìm cách từ chối của một người trưởng thành chín chắn, rồi trả lời: [Để cậu mời ăn cơm thì ngại quá, hôm nay thời gian của tôi cũng không tiện lắm. Tối tôi tự về là được. Buổi phỏng vấn ở tòa soạn Century gần Bến Thượng Hải, cũng không xa lắm đâu.]

Lâm Thiệu Phàm không phải kiểu người hay ép buộc, chỉ nhắn lại: [Được, nếu lúc về thấy sợ thì báo tôi nhé.]

Hứa Tinh Châu mỉm cười nói: [Được nha, cảm ơn cậu.]

Sau đó Hứa Tinh Châu cất điện thoại, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa kính của cửa hàng tiện lợi, nhìn những tòa cao ốc sừng sững như núi non.

Sương mù bao quanh thế giới, hoa anh đào rừng đã rụng, lá nguyệt quế xanh biếc xâm chiếm nhân gian.

Hứa Tinh Châu nhìn lá nguyệt quế ngoài cửa sổ, chỉ thấy nơi này giống như những tòa cao ốc dẫn tới lâu đài của người đẹp ngủ trong rừng, dọc đường đầy cây gai, con chim gai cắm thân mình vào gai nhọn, tiếng hát của nó xuyên qua tầng mây.

Còn hoàng tử trẻ tuổi đeo tai nghe trùm đầu, tay cầm cự kiếm cơ khí, một kiếm chém xuống làm núi lở đất nứt.

*

"Tinh Châu." Đàm Thụy Thụy vỗ vào vai cô: "Em làm cái gì mà nét mặt dữ dằn thế?"

Hình ảnh tưởng tượng cắt ngang, những cái cây gai chọc trời dẫn tới lâu đài đột nhiên thu lại thành từng cụm, từng khóm nguyệt quế. Hứa Tinh Châu không chút xấu hổ nói: "Tưởng tượng em đang đi cứu công chúa ngủ trăm năm trong rừng."

Đàm Thụy Thụy nhịn cười hỏi: "Khi nào thì em đi chữa bệnh ảo tưởng tuổi dậy thì đấy?"

"Chữa thì không thể rồi." Hứa Tinh Châu giơ ngón tay lên, thề thốt: "Em sống sót nhờ vào nó đấy, tương lai cũng sẽ tiếp tục sống như vậy thôi."

Đàm Thụy Thụy nghe vậy liền bật cười thành tiếng.

Hứa Tinh Châu nhìn Đàm Thụy Thụy rồi bắt đầu cười theo, mắt cô sáng lấp lánh, như thể chứa đựng vạn ngàn tinh tú; mái tóc đen mềm mại xõa sau lưng, để lộ phần cổ trắng ngần mềm mại.

Đàm Thụy Thụy vừa cười vừa nhìn Hứa Tinh Châu, không hiểu sao lại nhớ đến Lão Xá [2] mà cô đọc hồi cấp hai: Nếu "chất thơ" dưới ngòi bút Lão Xá có hình hài, thì chắc chắn chính là dáng vẻ này của Hứa Tinh Châu.

[2] Lão Xá (老舍), mất năm 1966, là một văn sĩ Trung Hoa. Lão Xá viết nhiều tiểu thuyết về đề tài học sinh, trí thức và thị dân, nhất là về cuộc sống ở Bắc Kinh.

Màn hình điện thoại Hứa Tinh Châu sáng lên, cô cầm lên xem.

Tần Độ lại gửi tin nhắn: [Một tiếng hai phút rồi, Hứa Tinh Châu, ai dạy em không trả lời tin nhắn hả?]

Ba giây sau, Tần Độ gửi thêm một tin: [Lần này em mà dám đọc rồi không trả lời xem, tôi sẽ bắt em quỳ xuống xin lỗi.]

Hứa Tinh Châu thực sự tức đến ngứa răng, vừa muốn mắng Tần Độ là đồ trẻ con, vừa muốn mỉa mai chuyện anh đối xử phân biệt, lại vừa cảm thấy có chút buồn tủi dâng lên trong lòng.

Với người khác thì dịu dàng được, sao đến lượt mình lại đòi quỳ xuống xin lỗi... Hứa Tinh Châu càng nghĩ càng thấy tủi thân, nói với Đàm Thụy Thụy:

"... Trưởng ban, em bị gã đàn ông tồi kia làm tổn thương trái tim rồi, đàn ông đúng là đồ tồi."

Đàm Thụy Thụy ngơ ngác: "Hả? Hả??"

Hứa Tinh Châu sụt sịt mũi nói: "Trên đời này chỉ có con gái là tốt nhất, vật chất xa hoa, chỉ có bộ ngực này là còn chút ấm áp! Cho em vùi đầu vào ngực chị chút đi, em thích chị nhất."

Đàm Thụy Thụy không bao giờ nghĩ rằng, cơ hội báo thù Tần Độ lại đến nhanh như thế...

"Châu Châu, chị cưng em như thế, sao có thể từ chối em chứ!" Đàm Thụy Thụy hào phóng vung tay:

"Điều kiện duy nhất là em cho chị chụp một tấm ảnh, đăng lên vòng bạn bè là được."

*

Sáu giờ chiều, Hứa Tinh Châu kết thúc buổi phỏng vấn, cô ra khỏi cửa mà đói lả, trưa cô chỉ ăn một nắm cơm nhỏ, lại uống một cốc Americano đá, nắm cơm bé tẹo đã tiêu hóa hết từ lúc 3 giờ, trong bụng giờ vừa cồn cào vừa đói.

Cô đã tìm kiếm kỹ thuật phỏng vấn trên Zhihu suốt cả buổi, kết quả đến tòa soạn, vừa đẩy cửa vào, cô phát hiện người phỏng vấn mình chính là cô giáo Hoa Hiểu, giảng viên thỉnh giảng môn Truyền thông đại chúng của lớp cô học kỳ này.

Hoa Hiểu trẻ tuổi đã lên làm chủ nhiệm phóng viên, thành công từ sớm, lại vô cùng dễ gần.

Cô ấy chỉ hỏi Hứa Tinh Châu vài câu hỏi nhỏ, xem qua các tác phẩm của cô, rồi bảo cô về chờ email.

Hứa Tinh Châu lấy điện thoại ra xem, Tần Độ không còn gửi thêm tin nhắn nào nữa.

Cô nhìn hộp tin nhắn trống không, đột nhiên cảm thấy hơi tội lỗi...

Sau đó Hứa Tinh Châu mở vòng bạn bè ra, gần 30 lượt like và bình luận, tất cả đều đến từ bài đăng của Đàm Thụy Thụy...

Bài đăng của Đàm Thụy Thụy viết thế này: "Phó ban nhà tôi thực sự siêu đáng yêu! Tôi mãi mãi yêu em ấy!"

Hứa Tinh Châu cũng không thật sự vùi đầu vào ngực Đàm Thụy Thụy — cô đâu có đủ can đảm, chỉ là làm theo ý Đàm Thụy Thụy, ôm lấy Trưởng ban dễ thương của mình rồi được chụp một tấm ảnh.

Bên dưới bài đăng đó đều là người quen, cô đọc đi đọc lại vài lần, không thấy tên Tần Độ.

... Liệu Tần Độ có giận không nhỉ? Hứa Tinh Châu băn khoăn nghĩ, chắc không đâu...

Không đúng. Cho dù giận thì sao chứ, anh ta là cái thá gì! Chẳng lẽ lại bắt mình quỳ xuống xin lỗi sao! Hứa Tinh Châu nghĩ đến Tần Độ là thấy hơi bực, lập tức cất điện thoại đi.

*

Hứa Tinh Châu chạy từ tòa soạn ra, định đi đến cửa hàng tiện lợi gần nhất mua gì đó ăn. Bên ngoài, mặt sông phản chiếu ánh đèn hoàng hôn, trong ráng chiều, những bông hoa nguyệt quế ở cửa tòa soạn đang hé nụ.

Ngay lúc đó, trước cửa tòa soạn, Hứa Tinh Châu nhìn thấy một người mà cô không hề ngờ tới.

Lâm Thiệu Phàm đang đứng cạnh cột trụ trước cửa tòa soạn, cậu ấy mặc chiếc áo phông xám và quần thể thao, trông như một nam sinh đại học bình thường hay thẹn thùng, nhưng lại mơ hồ toát lên một khí chất sắc bén không thể coi thường.

Hồi cấp ba cậu ấy dường như cũng như vậy, Hứa Tinh Châu đột nhiên nghĩ. Lâm Thiệu Phàm vốn không giỏi ăn nói, rất hiền lành, chỉ cần nói hai câu là đỏ mặt, nam sinh cả lớp đều thích lấy chuyện cậu ấy đỏ mặt ra trêu chọc, nhưng cậu ấy chưa bao giờ là người bị người khác lãng quên.

Tần Độ hay Lâm Thiệu Phàm cũng vậy, trên người những "đứa con cưng của trời" này luôn mang theo một khí chất riêng.

Khí chất này rất khó mô tả, dùng "ngạo mạn" để hình dung cũng không đúng, dùng "kiêu ngạo" cũng không phải, nhưng chắc chắn một điều rằng, nếu ném họ vào đám đông, lăn lộn ba vòng dưới bùn, giẫm đạp vài cái, thậm chí thuê người vây đánh họ một trận, thì họ vẫn không giống người bình thường.

Lâm Thiệu Phàm ngẩng đầu lên, nói: "... Cậu đến rồi à."

"Tôi chỉ đợi cậu một chút xíu thôi," Lâm Thiệu Phàm tìm cớ ngượng ngùng nói: "Vì hôm nay các thành viên trong nhóm tôi đến đây chơi, tôi nghĩ hình như gần nơi cậu phỏng vấn nên qua đây, muốn xem có thể gặp cậu một lần không..."

Hứa Tinh Châu im lặng rất lâu, không biết nói gì, chỉ đáp "ừ" một tiếng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc