Anh Vẫn Chưa Giữ Được Em

Chương 20: Có chuyện gì thì tìm sư huynh, đạo lý đơn giản này mà cũng không hiểu à?

Trước Sau

break

Hứa Tinh Châu cười híp mắt nói: "Sư huynh, tầm hơn 4 giờ cho tôi xin phép nghỉ được không? Buổi tối tôi phải mời bạn học cấp ba đi ăn cơm."

Tần Độ thậm chí chẳng buồn suy nghĩ: "Không thể nào, cái loại quan hệ giả tạo kiểu bạn cấp ba thì ăn uống gì, hôm nay phải vẽ xong hết bên giảng đường số 3."

Hứa Tinh Châu vẫn thản nhiên: "Ồ, tôi cũng chỉ báo với anh một tiếng thôi, Trưởng bang Đàm nhà tôi đã duyệt rồi."

Tần Độ nheo mắt nhìn về phía Đàm Thụy Thụy. Đàm Thụy Thụy chẳng hề kém cạnh, trừng mắt nhìn lại, hỏi: "Vẽ tới tận giảng đường số 3? Cậu bị điên à?"

"Đúng đấy." Hứa Tinh Châu không vui nói: "Làm sao có thể chứ, bọn tôi là siêu nhân à? Tối không ăn cơm sao? Hơn nữa đã hai năm rồi tôi không gặp cậu ấy, trước đây tôi và cậu ấy thân nhau lắm, toàn cùng nhau ra trạm xe buýt, đi ăn một bữa cơm thì có gì mà giả tạo."

Tần Độ: "Hơ hơ."

Đàm Thụy Thụy nói: "Em không cần để ý đến cậu ta, lúc nào lên cơn thì cậu ta chẳng muốn ai xung quanh được vui vẻ cả."

Hứa Tinh Châu cười híp mắt: "Dạ, cái này em hiểu rõ từ lâu rồi. Mà này Trưởng ban, nhà ăn trường bên cạnh chỗ nào ngon nhất thế? Em ngại xa nên chưa qua đó mấy..."

Đàm Thụy Thụy gật đầu, cười bảo: "Chỗ nào cũng ổn, trước đây chị hay cùng bạn đi ăn cơm cà ri gà..."

Tần Độ cười lạnh một tiếng rồi ngồi phịch xuống chỗ râm mát.

Cây cải dầu đung đưa trong gió xuân. Trước giảng đường số 2, dáng lưng của Hứa Tinh Châu cực kỳ khí chất, một tay cầm cọ lớn, tay kia cầm bảng pha màu, chiếc váy cô mặc hình như là đồ mới mua — Trời ơi, Tần Độ thấy ngứa răng, chỉ muốn vỗ vào trán cô hai cái.

Mặc váy làm gì không biết, có đứa nào não phẳng mới mặc loại váy này đi làm việc? Sợ mình chưa đủ thu hút đàn ông à?

*

Không biết đã trôi qua bao lâu, Tần Độ cuối cùng cũng cao quý cất lời: "Hứa Tinh Châu, qua đây."

Lúc đó Hứa Tinh Châu đang quét sơn vàng lên trụ đá, mặt trời làm mặt cô ửng đỏ. Tần Độ đứng dưới gốc cây, giơ tay vẫy vẫy cô.

Hứa Tinh Châu: "Hửm?"

Tần Độ lạnh lùng nói: "Ăn mặc thế này mà gọi là đi làm việc à?"

Trong đôi mắt của Hứa Tinh Châu, khoảnh khắc ấy, thoáng qua một chút tổn thương...

Tần Độ nheo mắt: "Hửm?"

Hứa Tinh Châu không vui nói: "Tôi mặc gì thì liên quan quái gì tới anh."

"Liên quan quái gì tới tôi à?" Tần Độ gắt gỏng: "Hứa Tinh Châu, em mặc thế này làm chậm tiến độ công việc, em có còn chút tự giác nào của một thành viên trong Hội sinh viên không?"

Đàm Thụy Thụy lập tức bênh vực: "Tần Độ, cậu đừng có gây sự với em ấy! Châu Châu, đừng nghe cậu ta, hôm nay em mặc đẹp lắm."

Hứa Tinh Châu ậm ừ một tiếng, định quay đi làm việc tiếp — Tần Độ liền lạnh lùng nói: "Dù sao mặc thế cũng chẳng giống đi làm, em đi chạy việc vặt đi."

Hứa Tinh Châu: "... Hả?"

"Thời tiết nóng thế này," Tần Độ nói đầy vẻ cố tình: "Em đi mua ít đồ uống lạnh về đây, tôi trả tiền."

Hứa Tinh Châu: "... Vâng...?"

Sau đó Tần Độ đứng dậy từ gốc cây đang tựa, hỏi: "Xách nổi không?"

Hứa Tinh Châu nhẩm tính, Ban Tuyên truyền lần này đến đây bảy tám người, cộng thêm Tần Độ nữa là chín chai nước. Một chai năm trăm mililit, mười chai là năm cân, cũng hơi nặng một chút, nên cô đáp ngay: "Xách nổ—"

Tuy nhiên, chưa kịp nói hết câu, Tần Độ đã ngắt lời cô.

"Không xách nổi chứ gì?" Tần Độ đứng thẳng người dậy, tự nhiên mà cũng đầy vẻ bất đắc dĩ nói: "Thật sự hết cách với mấy cô gái yếu ớt như các em, tôi đi cùng em."

Hứa Tinh Châu theo Tần Độ đi một chuyến ra cửa hàng tiện lợi.

Tần Độ thậm chí không cho cô xách lấy một chai nước, tự mình xách hết đống đồ ăn vặt và nước uống về. Hứa Tinh Châu chỉ việc đi theo chạy vặt, tiện thể chọn vài món mình thích, còn lại lúc nào cũng kè kè bên cạnh Tần Độ với đôi tay trống không.

Thằng cha này nhỏ mọn, lại còn xấu tính, nhưng lúc nào cũng có một kiểu khí chất khiến người ta cực kỳ thoải mái, Hứa Tinh Châu nghĩ.

Ánh nắng vàng rực đổ xuống những tán lá, mặt đất lấp lánh ánh sáng.

Hứa Tinh Châu chạy theo Tần Độ hai bước, thắc mắc: "Hôm nay tôi mặc không đẹp à?"

Tần Độ đang xách hai túi đồ uống và khoai tây chiên, hờ hững nói dối: "Màu son không hợp, tôi không thích màu này."

Hứa Tinh Châu ỉu xìu đáp "ồ" một tiếng, rồi một lát sau, cô cẩn thận lấy giấy ăn lau sạch son môi.

— Khoảnh khắc đó, Tần Độ cảm thấy mình như vừa phạm tội.

Không phải là không đẹp, thực ra anh rất thích — Tần Độ khó chịu nghĩ. Nhưng chết tiệt, làm sao có thể để cho mấy nam sinh khác nhìn ngắm? Cô nhóc nghịch ngợm Hứa Tinh Châu này, lúc thế này mà cũng trang điểm.

Nắng chiếu xuống con đường rợp bóng cây, son môi của Hứa Tinh Châu lau chưa sạch, vẫn còn vương lại một chút nơi khóe môi, trông như những cánh hoa hồng rơi rụng.

Tần Độ nhìn điểm đỏ đó, dừng lại một chút, đột nhiên cất lời: "... Em..."

Hứa Tinh Châu ngẩn người, Tần Độ giơ tay, dùng ngón cái nhẹ nhàng chà xát lên khóe môi cô.

"Son bị lem ra ngoài rồi." Anh dịu dàng nói, "Tự lau cho cẩn thận vào."

Hứa Tinh Châu ấp úng: "Vâng, vâng..."

Sau đó cô cúi đầu, nghiêm túc lau son môi của mình.

Đôi môi cô quá mềm mại, ẩm ướt và đỏ thắm. Ngay khoảnh khắc Tần Độ chạm vào môi cô, tâm trí anh đã xao động, mơ hồ nhận ra rằng, đây là một đôi môi rất thích hợp để hôn.

— Giống như bản thân Hứa Tinh Châu vậy.

*

Bốn giờ chiều, hoàng hôn chiếu rọi mặt đất, cây cối đều được mạ một lớp ánh vàng đỏ. Gió thổi qua, những chiếc lá vàng xào xạc rung lên.

Chiếc váy của Hứa Tinh Châu dính vài vết sơn, bận rộn cả buổi chiều, còn đổ không ít mồ hôi, mặt mũi lấm lem, cô cười híp mắt nói tạm biệt mọi người.

Đàm Thụy Thụy hỏi: "Cậu bạn cấp ba của em đâu rồi?"

Hứa Tinh Châu cười nói: "Cậu ấy đợi em ở cổng trường rồi, tụi em lát nữa sẽ cùng đi tàu điện ngầm!"

Tần Độ hừ một tiếng, Hứa Tinh Châu lại nói: "Em đi đây, tạm biệt mọi người!"

Tần Độ như muốn nói gì đó. Đúng lúc ấy, Đàm Thụy Thụy dùng cây cọ dính đầy sơn đỏ chỉ vào anh, nheo mắt: "Hôm nay, Châu Châu không hề lười biếng một chút nào, nếu cậu dám trừ điểm hoạt động của em ấy, tôi sẽ tố cáo cậu."

Tần Độ đáp: "Hơ hơ."

Sau đó Tần Độ dõi theo dáng lưng của cô từ xa, Hứa Tinh Châu đã đeo ba lô chuồn mất, cô chạy nhanh thoăn thoắt.

Đàm Thụy Thụy nhìn Hứa Tinh Châu, lại liếc sang Tần Độ, nghi ngờ hỏi: "Cái ánh mắt gì đấy? Sao nhìn Phó ban nhà tôi như nhìn gã tra nam cắm sừng mình thế? Hứa Tinh Châu ngủ với cậu xong bỏ chạy à mà cậu nhìn em ấy bằng ánh mắt đó?"

Tần Độ liếc nhìn Đàm Thụy Thụy, hẹp hòi nói: "Tin là tôi trừ điểm hoạt động của cậu không?"

Trưởng ban Đàm cạn lời, một lát sau mới nói: "Cậu để mắt tới vợ tôi à?"

Tần Độ chẳng buồn nâng mí mắt: "Cậu bảo em ấy là vợ cậu? Tôi tuyên bố hôm nay điểm hoạt động của cậu về không."

"Biết ngay là cậu để mắt tới em ấy!" Đàm Thụy Thụy ác ý hét lớn: "Tần Độ, cậu để mắt tới phó Ban nhà tôi rồi! Cậu ghen tị với em ấy cả một buổi chiều! Bây giờ cậu quỳ xuống cầu xin tôi, tôi sẽ nói cho cậu biết cậu bạn cấp ba kia là người như thế nào!"

Các thành viên Ban Tuyên truyền đều bật cười khúc khích, Tần Độ thậm chí không nhúc nhích lông mày.

Đàm Thụy Thụy cay nghiệt: "Tôi nhắc lại lần nữa, bây giờ vẫn còn kịp quỳ xuống cầu xin tôi đấy—"

Thực ra khi Đàm Thụy Thụy nói thế chỉ là để trêu chọc thôi, không nghĩ Tần Độ sẽ có phản ứng gì. Dù sao thì tia lửa điện giữa anh và Hứa Tinh Châu cũng rất mờ nhạt, Tần Độ thậm chí còn cố ý che giấu. Thêm vào đó, tính tình anh nửa thật nửa giả, chắc chắn khả năng chối bay chối biến là rất cao.

Thế nhưng Tần Độ thậm chí chẳng buồn giải thích, để mặc cho nhóm người này hiểu theo cách họ muốn, ngay cả ý định che đậy cũng không có.

Đàm Thụy Thụy chỉ thấy nghẹn họng như vừa ăn phải thứ gì đó không sạch sẽ...

Tần Độ đột nhiên nói: "Tôi không quan tâm."

"... Tôi quản cậu bạn cấp ba của em ấy làm gì cơ chứ," Tần Độ hờ hững nói:

"— Dù sao chắc chắn cũng không giàu bằng tôi."

Đàm Thụy Thụy và cả dàn thành viên Ban Tuyên truyền trợn tròn mắt.

Tần Độ vuốt lại mái tóc, nghênh ngang rời đi, để lại một nhóm người đứng nhìn nhau ngơ ngác.

*

Đã chạng vạng, hoàng hôn đỏ màu cam máu, hắt ánh vàng lên những hàng cây bạch dương.

Trường bên cạnh toàn một đám con trai ngành kỹ thuật cưỡi xe đạp. Tần Độ băng qua khuôn viên trường họ, gió nhẹ thổi qua, những bụi cỏ nơi chân trời rung rinh.

Đã qua giờ cơm, nhà ăn không còn nhiều người, nhưng các món xào và cơm vẫn được cung cấp. Tần Độ vừa liếc qua đã thấy Hứa Tinh Châu — cô ngồi bên cửa sổ nhà ăn, đối diện là một chàng trai. Tần Độ không nhìn rõ mặt người đó, chỉ thấy người đó mặc một chiếc áo hoodie màu xám.

Cái loại yêu thầm ba năm không dám tỏ tình này thì có sức hút gì cơ chứ? Biết đâu là một thằng nhóc chưa cao nổi 1m7, biết đâu là một tên sến súa. Tần Độ hả hê nghĩ, đứa con trai nào trông ra dáng lại có thể nhút nhát đến mức độ này?

Hứa Tinh Châu cũng thật ngốc, gặp loại bạn học này, nếu không từ chối được thì cứ lôi mình ra làm lá chắn đi, mình đâu có từ chối đâu...

... Về phải dạy dỗ cô ấy một trận, có chuyện gì thì tìm sư huynh, đạo lý đơn giản này mà cũng không hiểu à? Tần Độ đắc ý nghĩ khi vạch tấm rèm dính dính của nhà ăn ra.

Thế nhưng, ngay sau đó, Tần Độ nhìn thấy chàng trai ngồi đối diện Hứa Tinh Châu.

Nhà ăn số 1 lác đác vài người, hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời ngoài cửa kính sát đất. Tần Độ đứng ở cửa, một tay vẫn cầm tấm rèm.

Chàng trai tên Lâm Thiệu Phàm kia cắt tóc rất ngắn, trông sạch sẽ, vóc dáng khá tốt. Người đó ngồi đối diện Hứa Tinh Châu, vai rộng eo thon, nhìn qua là biết ngay kiểu con trai hệ vận động.

Hứa Tinh Châu cười cong đôi mắt, dịu dàng nói với cậu ấy: "Cảm ơn vì món thịt thăn xào chua ngọt của cậu nhé."

Lâm Thiệu Phàm lập tức đỏ bừng cả tai, luống cuống tay chân không biết để vào đâu, đáp: "Kh-không có gì, không cần cảm ơn."

"... Con gái đi ăn cơm mà," Lâm Thiệu Phàm ngượng ngùng nói thêm: "Dù sao cũng phải được chăm sóc chứ."

Sau đó, chàng trai cao ráo, sạch sẽ ấy gắp vài miếng thịt thăn xào chua ngọt, bỏ vào bát của Hứa Tinh Châu.Hứa Tinh Châu cười híp mắt nói: "Sư huynh, tầm hơn 4 giờ cho tôi xin phép nghỉ được không? Buổi tối tôi phải mời bạn học cấp ba đi ăn cơm."

Tần Độ thậm chí chẳng buồn suy nghĩ: "Không thể nào, cái loại quan hệ giả tạo kiểu bạn cấp ba thì ăn uống gì, hôm nay phải vẽ xong hết bên giảng đường số 3."

Hứa Tinh Châu vẫn thản nhiên: "Ồ, tôi cũng chỉ báo với anh một tiếng thôi, Trưởng bang Đàm nhà tôi đã duyệt rồi."

Tần Độ nheo mắt nhìn về phía Đàm Thụy Thụy. Đàm Thụy Thụy chẳng hề kém cạnh, trừng mắt nhìn lại, hỏi: "Vẽ tới tận giảng đường số 3? Cậu bị điên à?"

"Đúng đấy." Hứa Tinh Châu không vui nói: "Làm sao có thể chứ, bọn tôi là siêu nhân à? Tối không ăn cơm sao? Hơn nữa đã hai năm rồi tôi không gặp cậu ấy, trước đây tôi và cậu ấy thân nhau lắm, toàn cùng nhau ra trạm xe buýt, đi ăn một bữa cơm thì có gì mà giả tạo."

Tần Độ: "Hơ hơ."

Đàm Thụy Thụy nói: "Em không cần để ý đến cậu ta, lúc nào lên cơn thì cậu ta chẳng muốn ai xung quanh được vui vẻ cả."

Hứa Tinh Châu cười híp mắt: "Dạ, cái này em hiểu rõ từ lâu rồi. Mà này Trưởng ban, nhà ăn trường bên cạnh chỗ nào ngon nhất thế? Em ngại xa nên chưa qua đó mấy..."

Đàm Thụy Thụy gật đầu, cười bảo: "Chỗ nào cũng ổn, trước đây chị hay cùng bạn đi ăn cơm cà ri gà..."

Tần Độ cười lạnh một tiếng rồi ngồi phịch xuống chỗ râm mát.

Cây cải dầu đung đưa trong gió xuân. Trước giảng đường số 2, dáng lưng của Hứa Tinh Châu cực kỳ khí chất, một tay cầm cọ lớn, tay kia cầm bảng pha màu, chiếc váy cô mặc hình như là đồ mới mua — Trời ơi, Tần Độ thấy ngứa răng, chỉ muốn vỗ vào trán cô hai cái.

Mặc váy làm gì không biết, có đứa nào não phẳng mới mặc loại váy này đi làm việc? Sợ mình chưa đủ thu hút đàn ông à?

*

Không biết đã trôi qua bao lâu, Tần Độ cuối cùng cũng cao quý cất lời: "Hứa Tinh Châu, qua đây."

Lúc đó Hứa Tinh Châu đang quét sơn vàng lên trụ đá, mặt trời làm mặt cô ửng đỏ. Tần Độ đứng dưới gốc cây, giơ tay vẫy vẫy cô.

Hứa Tinh Châu: "Hửm?"

Tần Độ lạnh lùng nói: "Ăn mặc thế này mà gọi là đi làm việc à?"

Trong đôi mắt của Hứa Tinh Châu, khoảnh khắc ấy, thoáng qua một chút tổn thương...

Tần Độ nheo mắt: "Hửm?"

Hứa Tinh Châu không vui nói: "Tôi mặc gì thì liên quan quái gì tới anh."

"Liên quan quái gì tới tôi à?" Tần Độ gắt gỏng: "Hứa Tinh Châu, em mặc thế này làm chậm tiến độ công việc, em có còn chút tự giác nào của một thành viên trong Hội sinh viên không?"

Đàm Thụy Thụy lập tức bênh vực: "Tần Độ, cậu đừng có gây sự với em ấy! Châu Châu, đừng nghe cậu ta, hôm nay em mặc đẹp lắm."

Hứa Tinh Châu ậm ừ một tiếng, định quay đi làm việc tiếp — Tần Độ liền lạnh lùng nói: "Dù sao mặc thế cũng chẳng giống đi làm, em đi chạy việc vặt đi."

Hứa Tinh Châu: "... Hả?"

"Thời tiết nóng thế này," Tần Độ nói đầy vẻ cố tình: "Em đi mua ít đồ uống lạnh về đây, tôi trả tiền."

Hứa Tinh Châu: "... Vâng...?"

Sau đó Tần Độ đứng dậy từ gốc cây đang tựa, hỏi: "Xách nổi không?"

Hứa Tinh Châu nhẩm tính, Ban Tuyên truyền lần này đến đây bảy tám người, cộng thêm Tần Độ nữa là chín chai nước. Một chai năm trăm mililit, mười chai là năm cân, cũng hơi nặng một chút, nên cô đáp ngay: "Xách nổ—"

Tuy nhiên, chưa kịp nói hết câu, Tần Độ đã ngắt lời cô.

"Không xách nổi chứ gì?" Tần Độ đứng thẳng người dậy, tự nhiên mà cũng đầy vẻ bất đắc dĩ nói: "Thật sự hết cách với mấy cô gái yếu ớt như các em, tôi đi cùng em."

Hứa Tinh Châu theo Tần Độ đi một chuyến ra cửa hàng tiện lợi.

Tần Độ thậm chí không cho cô xách lấy một chai nước, tự mình xách hết đống đồ ăn vặt và nước uống về. Hứa Tinh Châu chỉ việc đi theo chạy vặt, tiện thể chọn vài món mình thích, còn lại lúc nào cũng kè kè bên cạnh Tần Độ với đôi tay trống không.

Thằng cha này nhỏ mọn, lại còn xấu tính, nhưng lúc nào cũng có một kiểu khí chất khiến người ta cực kỳ thoải mái, Hứa Tinh Châu nghĩ.

Ánh nắng vàng rực đổ xuống những tán lá, mặt đất lấp lánh ánh sáng.

Hứa Tinh Châu chạy theo Tần Độ hai bước, thắc mắc: "Hôm nay tôi mặc không đẹp à?"

Tần Độ đang xách hai túi đồ uống và khoai tây chiên, hờ hững nói dối: "Màu son không hợp, tôi không thích màu này."

Hứa Tinh Châu ỉu xìu đáp "ồ" một tiếng, rồi một lát sau, cô cẩn thận lấy giấy ăn lau sạch son môi.

— Khoảnh khắc đó, Tần Độ cảm thấy mình như vừa phạm tội.

Không phải là không đẹp, thực ra anh rất thích — Tần Độ khó chịu nghĩ. Nhưng chết tiệt, làm sao có thể để cho mấy nam sinh khác nhìn ngắm? Cô nhóc nghịch ngợm Hứa Tinh Châu này, lúc thế này mà cũng trang điểm.

Nắng chiếu xuống con đường rợp bóng cây, son môi của Hứa Tinh Châu lau chưa sạch, vẫn còn vương lại một chút nơi khóe môi, trông như những cánh hoa hồng rơi rụng.

Tần Độ nhìn điểm đỏ đó, dừng lại một chút, đột nhiên cất lời: "... Em..."

Hứa Tinh Châu ngẩn người, Tần Độ giơ tay, dùng ngón cái nhẹ nhàng chà xát lên khóe môi cô.

"Son bị lem ra ngoài rồi." Anh dịu dàng nói, "Tự lau cho cẩn thận vào."

Hứa Tinh Châu ấp úng: "Vâng, vâng..."

Sau đó cô cúi đầu, nghiêm túc lau son môi của mình.

Đôi môi cô quá mềm mại, ẩm ướt và đỏ thắm. Ngay khoảnh khắc Tần Độ chạm vào môi cô, tâm trí anh đã xao động, mơ hồ nhận ra rằng, đây là một đôi môi rất thích hợp để hôn.

— Giống như bản thân Hứa Tinh Châu vậy.

*

Bốn giờ chiều, hoàng hôn chiếu rọi mặt đất, cây cối đều được mạ một lớp ánh vàng đỏ. Gió thổi qua, những chiếc lá vàng xào xạc rung lên.

Chiếc váy của Hứa Tinh Châu dính vài vết sơn, bận rộn cả buổi chiều, còn đổ không ít mồ hôi, mặt mũi lấm lem, cô cười híp mắt nói tạm biệt mọi người.

Đàm Thụy Thụy hỏi: "Cậu bạn cấp ba của em đâu rồi?"

Hứa Tinh Châu cười nói: "Cậu ấy đợi em ở cổng trường rồi, tụi em lát nữa sẽ cùng đi tàu điện ngầm!"

Tần Độ hừ một tiếng, Hứa Tinh Châu lại nói: "Em đi đây, tạm biệt mọi người!"

Tần Độ như muốn nói gì đó. Đúng lúc ấy, Đàm Thụy Thụy dùng cây cọ dính đầy sơn đỏ chỉ vào anh, nheo mắt: "Hôm nay, Châu Châu không hề lười biếng một chút nào, nếu cậu dám trừ điểm hoạt động của em ấy, tôi sẽ tố cáo cậu."

Tần Độ đáp: "Hơ hơ."

Sau đó Tần Độ dõi theo dáng lưng của cô từ xa, Hứa Tinh Châu đã đeo ba lô chuồn mất, cô chạy nhanh thoăn thoắt.

Đàm Thụy Thụy nhìn Hứa Tinh Châu, lại liếc sang Tần Độ, nghi ngờ hỏi: "Cái ánh mắt gì đấy? Sao nhìn Phó ban nhà tôi như nhìn gã tra nam cắm sừng mình thế? Hứa Tinh Châu ngủ với cậu xong bỏ chạy à mà cậu nhìn em ấy bằng ánh mắt đó?"

Tần Độ liếc nhìn Đàm Thụy Thụy, hẹp hòi nói: "Tin là tôi trừ điểm hoạt động của cậu không?"

Trưởng ban Đàm cạn lời, một lát sau mới nói: "Cậu để mắt tới vợ tôi à?"

Tần Độ chẳng buồn nâng mí mắt: "Cậu bảo em ấy là vợ cậu? Tôi tuyên bố hôm nay điểm hoạt động của cậu về không."

"Biết ngay là cậu để mắt tới em ấy!" Đàm Thụy Thụy ác ý hét lớn: "Tần Độ, cậu để mắt tới phó Ban nhà tôi rồi! Cậu ghen tị với em ấy cả một buổi chiều! Bây giờ cậu quỳ xuống cầu xin tôi, tôi sẽ nói cho cậu biết cậu bạn cấp ba kia là người như thế nào!"

Các thành viên Ban Tuyên truyền đều bật cười khúc khích, Tần Độ thậm chí không nhúc nhích lông mày.

Đàm Thụy Thụy cay nghiệt: "Tôi nhắc lại lần nữa, bây giờ vẫn còn kịp quỳ xuống cầu xin tôi đấy—"

Thực ra khi Đàm Thụy Thụy nói thế chỉ là để trêu chọc thôi, không nghĩ Tần Độ sẽ có phản ứng gì. Dù sao thì tia lửa điện giữa anh và Hứa Tinh Châu cũng rất mờ nhạt, Tần Độ thậm chí còn cố ý che giấu. Thêm vào đó, tính tình anh nửa thật nửa giả, chắc chắn khả năng chối bay chối biến là rất cao.

Thế nhưng Tần Độ thậm chí chẳng buồn giải thích, để mặc cho nhóm người này hiểu theo cách họ muốn, ngay cả ý định che đậy cũng không có.

Đàm Thụy Thụy chỉ thấy nghẹn họng như vừa ăn phải thứ gì đó không sạch sẽ...

Tần Độ đột nhiên nói: "Tôi không quan tâm."

"... Tôi quản cậu bạn cấp ba của em ấy làm gì cơ chứ," Tần Độ hờ hững nói:

"— Dù sao chắc chắn cũng không giàu bằng tôi."

Đàm Thụy Thụy và cả dàn thành viên Ban Tuyên truyền trợn tròn mắt.

Tần Độ vuốt lại mái tóc, nghênh ngang rời đi, để lại một nhóm người đứng nhìn nhau ngơ ngác.

*

Đã chạng vạng, hoàng hôn đỏ màu cam máu, hắt ánh vàng lên những hàng cây bạch dương.

Trường bên cạnh toàn một đám con trai ngành kỹ thuật cưỡi xe đạp. Tần Độ băng qua khuôn viên trường họ, gió nhẹ thổi qua, những bụi cỏ nơi chân trời rung rinh.

Đã qua giờ cơm, nhà ăn không còn nhiều người, nhưng các món xào và cơm vẫn được cung cấp. Tần Độ vừa liếc qua đã thấy Hứa Tinh Châu — cô ngồi bên cửa sổ nhà ăn, đối diện là một chàng trai. Tần Độ không nhìn rõ mặt người đó, chỉ thấy người đó mặc một chiếc áo hoodie màu xám.

Cái loại yêu thầm ba năm không dám tỏ tình này thì có sức hút gì cơ chứ? Biết đâu là một thằng nhóc chưa cao nổi 1m7, biết đâu là một tên sến súa. Tần Độ hả hê nghĩ, đứa con trai nào trông ra dáng lại có thể nhút nhát đến mức độ này?

Hứa Tinh Châu cũng thật ngốc, gặp loại bạn học này, nếu không từ chối được thì cứ lôi mình ra làm lá chắn đi, mình đâu có từ chối đâu...

... Về phải dạy dỗ cô ấy một trận, có chuyện gì thì tìm sư huynh, đạo lý đơn giản này mà cũng không hiểu à? Tần Độ đắc ý nghĩ khi vạch tấm rèm dính dính của nhà ăn ra.

Thế nhưng, ngay sau đó, Tần Độ nhìn thấy chàng trai ngồi đối diện Hứa Tinh Châu.

Nhà ăn số 1 lác đác vài người, hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời ngoài cửa kính sát đất. Tần Độ đứng ở cửa, một tay vẫn cầm tấm rèm.

Chàng trai tên Lâm Thiệu Phàm kia cắt tóc rất ngắn, trông sạch sẽ, vóc dáng khá tốt. Người đó ngồi đối diện Hứa Tinh Châu, vai rộng eo thon, nhìn qua là biết ngay kiểu con trai hệ vận động.

Hứa Tinh Châu cười cong đôi mắt, dịu dàng nói với cậu ấy: "Cảm ơn vì món thịt thăn xào chua ngọt của cậu nhé."

Lâm Thiệu Phàm lập tức đỏ bừng cả tai, luống cuống tay chân không biết để vào đâu, đáp: "Kh-không có gì, không cần cảm ơn."

"... Con gái đi ăn cơm mà," Lâm Thiệu Phàm ngượng ngùng nói thêm: "Dù sao cũng phải được chăm sóc chứ."

Sau đó, chàng trai cao ráo, sạch sẽ ấy gắp vài miếng thịt thăn xào chua ngọt, bỏ vào bát của Hứa Tinh Châu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc