“Kỳ Uyển.”
Cái gọi là sát khí chắc cũng chỉ là khi bị gia trưởng gọi đầy đủ cả họ lẫn tên.
Nhất là Kỳ Thần Dị, chỉ cần là hắn lên tiếng thì toàn bộ nhà họ Kỳ đều như muốn rung động lên.
Kỳ Uyển vẫn không nói lời nào.
“Được rồi, tới bôi thuốc.” Kỳ Thần Dị lại lấy một miếng bông khác: “Một tiếng nữa anh còn có hẹn tại “Độc Ngung”, đừng làm lãng phí thời gian nữa.”
Độc Ngung là một nhà hàng chỉ dành cho những hội viên, Kỳ Thần Dị chỉ tới đó những lúc gặp mặt bạn bè. Thời gian làm việc là chín giờ, hôm nay Kỳ Thần Dị trốn việc thế này, chỉ có thể là đi hẹn hò.
Kỳ Uyển đành phải vén váy lên nằm xuống, càng thêm xấu hổ.
Cô nhắm chặt mắt lại, hai chân xấu hổ tách ra, hoàn toàn là trạng thái tùy người chém giết.
“Thả lỏng một chút.” Kỳ Thần Dị vỗ nhẹ vào bắp đùi của cô, nơi đó có một dấu hôn rất rõ ràng.
Ngón tay của Kỳ Thần Dị đè xuống, Kỳ Uyển cảm thấy đau, nhưng cô không dám đá hắn ra, chỉ có thể nâng mông lên phối hợp để hắn cởi qυầи ɭóŧ của mình.
Sau khi cởi qυầи ɭóŧ ra, lộ ra phần thịt trắng nõn, nhưng ŧıểυ huyệt của cô lại rất hồng hào. Kỳ Thần Dị ổn định tay, bóp thuốc mỡ ra tẩm vào miếng bông gòn. Miệng ŧıểυ huyệt của cô quá nhỏ, bên trong quá chặt, hắn phải cố gắng lắm mới có thể đưa miếng bông vào sâu hơn.
Lần đầu tiên bôi thuốc, biểu hiện của Kỳ Thần Dị rất kém. Hắn vừa sợ đẩy vào sâu quá thì làm đau cô, lại sợ nông quá thì không bôi được, kết quả là thuốc mỡ ở trong cô thành một mảng hỗn độn.
Kỳ Thần Dị cúi đầu, rõ ràng là không nhìn thấy được bên trong, nhưng lại có thể cảm nhận được nơi đó đang co thắt như muốn đáp lại.
Hắn không khỏi nhớ đến chuyện xảy ra đêm hôm đó. Dưới ánh đèn chập chờn và cơn say chuếnh choáng, thân thể của Kỳ Uyển vô cùng ấm áp, chạm vào rất dễ chịu.
Khi hắn đâm vào bên trong cô đã khóc, nhưng chỉ khóc một chút thôi. Cái lỗ nhỏ mà lúc này đến cả ngón tay của hắn cũng chẳng thể nào nhét vào được, thế mà khi đó lại chứa được hoàn toàn dươиɠ ѵậŧ của hắn. Bụng dưới của cô khi đó cũng không phải bằng phẳng như thế này, mà mơ hồ nhô lên theo hình dáng thứ đó của hắn.