"Sao thế, đến cả phép tắc cũng quên rồi à?"
Giọng nói âm trầm của Tần Ngự truyền đến từ phía sau, làm tê liệt đôi tai cô.
Tần Ngự chính là chồng của Bạch Đỗ Nhược. Doãn Phạm tiếp quản cơ thể của Bạch Đỗ Nhược, cũng phải tiếp quản luôn người chồng ghét bỏ cô này.
Doãn Phạm không trả lời, chờ Tần Ngự giải thích phép tắc là gì.
Thấy Doãn Phạm không nói gì, Tần Ngự đi vòng qua bàn, ngồi đối diện nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn một con ruồi.
Anh ta cau mày, lạnh lùng cầm tách trà lên: "Quên mất thỏa thuận của chúng ta rồi sao? Tự giác một chút, đừng lúc nào cũng cố gắng ăn cùng bàn với tôi, bẩn lắm."
Nhìn xem, nhìn xem.
Thật là tổn thương, thật là lạnh lùng vô tình. Ăn cùng bàn với nhau mà cũng không chịu được.
Doãn Phạm cố nhịn không trợn mắt, anh ghét Bạch Đỗ Nhược như vậy sao còn cưới cô ấy làm gì?
Bình tĩnh cầm bát cháo vừa ấm của mình lên, dưới ánh mắt khinh thường của Tần Ngự, Doãn Phạm vẫn cố gắng uống hết bát cháo.
Đến khi cô ngẩng đầu lên thì thấy khuôn mặt lạnh như băng của Tần Ngự đẹp trai vô cùng.
Điều này khiến cô nhớ ra, Tần Ngự vẫn có ưu điểm - ngoại hình đẹp.
Ngày trước khi anh ta còn yêu cô, mỗi khi đi trên sân trường, có nữ sinh khác muốn làm quen với anh ta, anh ta chỉ liếc nhìn với vẻ khinh thường, những nữ sinh đó cũng sẽ hét lên một cách ngây ngất: A a a! Tần Ngự nhìn tôi! Đẹp trai quá!
Thật đáng tiếc, một khuôn mặt đẹp như vậy (còn có cả cái ©ôи th!t bên dưới), lại mọc trên một người đàn ông đồi bại như vậy.
Đúng vậy, thật khéo, Tần Ngự từng là... mối tình đầu của cô, Doãn Phạm.
Nhưng đó là chuyện của năm năm trước, trước khi Tần Ngự làm ra những chuyện đồi bại với cô, sau đó thì sao, mối tình đầu đã trở thành vết thương lòng, Doãn Phạm chôn chặt trong tim, mãi mãi không muốn nhắc đến.
Thản nhiên đặt bát lên bàn, Doãn Phạm bây giờ cũng đã hiểu ra.
Doãn Phạm đã chết, cô bây giờ là Bạch Đỗ Nhược, cô không cần phải sợ Tần Ngự.
Nhiệt độ xung quanh dưới áp lực của chiếc máy lạnh mạnh mẽ là Tần Ngự đã thành công hạ xuống được vài độ nhưng Doãn Phạm chỉ thấy sảng khoái.
"Có phải anh quá nuông chiều em rồi không, hử?"
Trong giọng nói âm trầm của Tần Ngự có chút cười lạnh, người phụ nữ này trước giờ vẫn luôn cung kính, nịnh nọt anh ta, hôm nay là ăn nhầm thuốc à?
Nuông chiều?
Doãn Phạm nhếch mép, cười khẩy: "Vậy thì anh hãy nhanh chóng trân trọng cơ hội anh nuông chiều em đi, em sợ sau này anh có muốn cũng không có cơ hội nữa đâu."
"..."
Tần Ngự liếc nhìn cô, hôm nay Bạch Đỗ Nhược này nói ra những lời như vậy là có ý gì?
"Trước đây không phải anh nói muốn ly hôn với em sao? Bây giờ em thành toàn cho anh, chúng ta ly hôn luôn đi, tránh để lâu sau này còn phải trải qua thủ tục "Thời gian hòa giải ly hôn" của luật dân sự."
Doãn Phạm kéo ghế ra đứng dậy nhìn thẳng vào mắt Tần Ngự.