Bạch Đỗ Nhược, cô đã lấy con trai tôi được hai năm rồi, bụng vẫn chưa có động tĩnh gì, phải chăng cô không có khả năng sinh nở?!
Mẹ chồng Kiều Nhã Như hừ lạnh một tiếng, tay giơ lên, tạt thẳng ấm trà nóng hổi vào mặt Bạch Đỗ Nhược: "Cô xem cô, chỉ được cái đẹp, có ích gì? Nhà họ Tần chúng tôi không chứa chấp loại con dâu vô dụng như cô, hôm nay tôi ra tối hậu thư cho cô, hai tháng nữa, nếu cô vẫn không có thai thì cút khỏi nhà họ Tần! Ra đi tay trắng!"
Nói xong, Kiều Nhã Như cầm lấy chiếc áo khoác lông chồn tử trên ghế, khoác lên người với vẻ đầy sát khí, bỏ đi.
Bạch Đỗ Nhược luống cuống dùng khăn giấy lau mặt, khẽ nức nở, cố nuốt nước mắt tủi hờn.
Không, cô không thể ly hôn.
Nếu ly hôn, cô còn mặt mũi nào về nhà họ Bạch? Còn mặt mũi nào đi gặp anh trai cô.
Hai năm nay, cô vẫn luôn cố gắng hết sức để có thai nhưng chỉ mình cô cố gắng thì có ích gì, chồng cô Tần Ngự căn bản là...
Bạch Đỗ Nhược lặng lẽ đi lên phòng ngủ trên lầu, lấy lọ thuốc giấu sâu trong ngăn kéo ra.
Trong đầu cô vang lên lời của cô bạn thân Trần Khả Hân: "Loại thuốc này lợi hại lắm, cô có nghe nói đến tức cơ hoàn mà các phi tần thời xưa dùng để quyến rũ hoàng đế không? Loại này chính là tức cơ hoàn cải tiến đấy, phụ nữ sau khi uống vào, cơ thể sẽ trở nên vô cùng mềm mại quyến rũ, đôi mắt long lanh, làn da tỏa ra mùi hương kỳ lạ, khiến đàn ông không thể kiềm chế, tôi đảm bảo! Cô uống nó vào, cho dù chồng cô Tần Ngự có là GAY cũng có thể bẻ thẳng được! Nhất định sẽ thuận lợi động phòng với cô!"
Bạch Đỗ Nhược nghiến răng, rót một cốc nước, một hơi nuốt sáu viên thuốc đỏ.
Sau đó đi vào phòng thay đồ, chọn một bộ đồ lót ren đen gợi cảm nhất mặc vào.
Người trong gương, da trắng dáng đẹp, eo thon ngực đầy, là dáng người mà đàn ông muốn đè ra làʍ t̠ìиɦ.
Cô liếc mắt đưa tình với chính mình trong gương, đôi mắt long lanh như nước mùa thu, có vẻ như thực sự quyến rũ hơn bình thường?
Tần Ngự, anh có muốn cô không?
Cô nằm xuống chiếc giường king size, đôi mắt sáng ngời đầy mong đợi, chờ Tần Ngự về nhà.
Tối nay, nhất định phải quyến rũ được anh.
Cho dù anh có đẩy cô ra, cô cũng phải mặt dày bám lấy...
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, đồng hồ chỉ mười giờ đêm, cánh cửa phòng ngủ cuối cùng cũng mở ra.
Người đàn ông cao lớn mặc vest bước vào, liếc mắt nhìn thấy đầu người phụ nữ lộ ra khỏi chăn.
Anh ta cau mày, vẻ mặt lộ rõ sự ghê tởm: "Bạch Đỗ Nhược! Tôi đã nói là cô không được lên giường tôi! Xuống ngay!"
Người phụ nữ trên giường nhắm chặt mắt, không hề nhúc nhích.
"Bạch Đỗ Nhược?" Tần Ngự bước đến bên giường: "Cô đàn bà không biết xấu hổ này, cô muốn tôi đích thân ném cô ra ngoài à?"
Anh ta vén chăn lên, nhìn thấy cô mặc bộ đồ lót gợi cảm, càng thêm ghê tởm.