Yêu Đương Với Thanh Mai

Chương 14

Trước Sau

break

Nai con lạc đường giữa rừng sâu không cẩn thận sa vào bẫy rập của thợ săn, thợ săn cũng không muốn ăn nó, mà là muốn nuôi lớn nó, thuần hóa dã tính của nó, khiến nó không thể rời xa mình. Anh ngụy trang thành người cứu giúp, đưa cánh tay ra cứu cô. 
Nhưng người thợ săn này có chút nóng vội, anh ôm nai con hít rồi ngửi, liếʍ lấy ranh nanh khát máu, du͙© vọиɠ nào đó trong cơ thể bắt đầu ồn ào náo động. 
Nai con cảnh giác, giãy giụa muốn chạy đi. 
Từ Phóng khàn giọng, nghiêm trang vin ấy quần áo của Chu Mang, nói:
“Dục cầu bất mãn sẽ chết người đó.” 
“Không được...” Chu Mang vội đẩy ra,
“Kinh nguyệt của em đến rồi.” 
Từ Phóng sửng sốt, sờ xuống phía dưới thân, quả thật đụng đến lớp ngăn cách kia. 
Một chậu nước lạnh tạt xuống từ đầu đến chân, hai người đối mặt nhìn nhau, thở cũng không xong, anh hiếm khi chật vật đến thế, thở ra hai hơi rồi vùi đầu vào ngực cô. 
“Hay là em thủ dâm giúp anh nhé?” Chu Mang đề nghị. 
“Không được.” Anh đáp. 
Câu trả lời nằm trong dự kiến. 
Chu Mang một dạo hoài nghi thứ kia của Từ Phóng là được nạm kim cương, quý giá muốn chết, không cho sờ cũng không cho liếʍ. 
Mỗi lần cô tâm huyết dâng trào, vào lúc hai người động tình đến đỉnh điểm ghé vào giữa hai chân anh muốn khẩu giao cho anh, đầu lưỡi còn chưa đụng được đến ©ôи th!t đang cương cứng kia, đầu đã bị đè xuống giường ȶᏂασ cho xém mất nửa cái mạng. 
Lại ví dụ như cô từng nhiều lần thử giúp anh thủ dâm, cuối cùng đều chấm dứt trong thất bại. Chu Mang bỗng dưng đau lòng cho Từ Phóng.
Cái này lạc thú tới cỡ nào cơ chứ. 
Nhưng phải công nhận anh, trừ lần đầu tiên tên oắt này có thủ đoạn hơi độc ác, Từ Phóng lần nào cũng có thể làm cho cô vô cùng thoải mái. 
“Em không thở nổi...” Chu Mang thở hổn hển nói.
Ngực bị cái đầu nặng như thế đè vào, có thể hít thở mới lạ ấy. 
Từ Phóng nhéo nhéo ngực cô, hơi đáng tiếc nói,
“Lớn hơn tí thì tốt rồi.” 
Chu Mang trở mình khinh bỉ ôm đầu của anh đặt sang một bên. 
“Xin lỗi nha, trót làm anh thất vọng rồi, anh càng muốn cái gì, thì em càng không có.” 
Từ Phóng ngồi dậy, ôm lấy cô đặt trên đùi mình, vừa chỉnh trang lại quần áo cho cô vừa hỏi, 
"Anh ba em cho em bao nhiêu tiền lì xì?” 
“Anh hỏi làm gì?” 
“Nhìn tiền lì xì anh cho em, đủ nghe em nói bao nhiêu lần rằng: “Em yêu anh nhất"
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc