Mặc dù liên quan đến Ma tộc mà tu tiên giới từng tránh như tránh tà nhưng ngữ khí của chưởng môn lại không hề ngưng trọng.
Tiên ma quả thực từng đánh nhau đến mức ngươi chết ta sống, kể từ thời thượng cổ đến nay, chính là thiên địch tự nhiên. Nhưng đó đều là chuyện trước khi linh khí khôi phục rồi.
Bây giờ quan hệ của mọi người đã không còn căng thẳng như trước, thậm chí ở một số phương diện còn có giao thương hữu nghị. Do ở gần nhau, khó tránh khỏi ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, quan niệm của đôi bên có nhiều chỗ va chạm, va chạm đi va chạm lại, thế mà lại bao dung lẫn nhau hơn một chút.
Chưởng môn đang nói về việc Thái Sơ Cảnh và Nữ quân của Ma tộc mấy ngày trước ở miền Trung thực hiện một số giao dịch về yêu đan, kim thạch, có chút vụn vặt.
Trong lòng Việt Trường Ca nảy ra một ý nghĩ, nghe nói bên phía Ma tộc phong khí nữ nữ rất thịnh, cũng không biết những cuốn thoại bản tình cảm nữ tử mình viết có thể bán chạy hơn một chút không.
Tuy nhiên hiện giờ dường như không có kênh nào đàng hoàng cả.
Nàng cũng chỉ nghĩ một chút thôi.
Dư quang luôn cảm thấy có người đang nhìn mình.
Việt Trường Ca nương theo ánh mắt đó chậm rãi nhìn qua, dường như đã quên mất, người ngồi ở vị trí đó là Liễu Tầm Cần.
Cho đến khi tầm mắt hai người giao nhau, Việt Trường Ca mới từ trong cơn thất thần chậm nửa nhịp phản ứng lại mà kinh hãi.
Mà Liễu Tầm Cần lại vừa vặn cúi mắt xuống, chỉ nhìn chằm chằm vào một chút bọt nổi trên chén trà.
Vừa rồi giống như một cái liếc mắt không mấy để tâm.
Cứ như vậy với tâm sự nặng nề mà tan họp, Việt Trường Ca đứng tại chỗ nhất thời không nhúc nhích, chỉ nhìn hai vị sư huynh bước ra khỏi chưởng môn điện, rồi lại nhìn Liễu Tầm Cần đi ngang qua trước mặt mình.
Vân Thư Trần đứng dậy, mỉm cười với Việt Trường Ca, “Có rảnh thì đến Hạc Y Phong uống trà. Nếu có thể, hãy mang theo cả sư tỷ của ngươi nữa.”
Việt Trường Ca luôn cảm thấy lời này có chút thâm ý.
Vân Vân nói chuyện thật là kỳ quái. Rõ ràng Liễu Tầm Cần cũng là sư tỷ của Vân Thư Trần, nhưng nàng lại cố tình nhấn mạnh ba chữ “sư tỷ của ngươi” nặng như vậy.
Chắc chắn là cố ý rồi.
“Ta có thể mời không nổi nàng ấy đâu.”
Việt Trường Ca khẽ nhíu mày, trông có vẻ hơi sầu não, nàng nhìn bóng dáng Liễu Tầm Cần sắp bước ra khỏi điện, thở dài một tiếng, rốt cuộc vẫn đứng dậy nhấc chân đuổi theo.
“Liễu trưởng lão dừng bước.”
Có lẽ là vì nói xấu sau lưng bị bắt quả tang, ngữ khí của Việt Trường Ca rất văn nhã và đoan trang. Hai ống tay áo đan chéo trước thân, từng chút từng chút nhích lại gần Liễu Tầm Cần.
“Hôm nay trời tạnh, chỉ thấy cảnh núi xa khoác vàng tỏa sáng, tựa như Trọng Minh giáng thế, phong sắc bực này đẹp không sao tả xiết.”
Ống tay áo của Liễu Tầm Cần bị nắm lấy một lọn một cách hàm súc, khẽ kéo qua.
“Tại hạ có vinh hạnh cùng sư tỷ lên phong cùng thưởng ngoạn không?”
Cái ngữ khí hủ nho này cũng không biết là rặn ra thế nào. Liễu Tầm Cần nghe mà trăm phần không thích ứng, ghét bỏ rút ống tay áo về, ngước mắt liếc một cái:
“Không.”
Ai ngờ lúc này, Việt Trường Ca búng tay một cái, trên trời lặng lẽ đổ một cơn mưa nhỏ.
Cái ánh vàng này hòa cùng mây đen cùng chiếu rọi, thế mà lại là kỳ cảnh nửa bên nắng nửa bên mưa.
Cả Linh Tố Phong đắm mình trong cơn mưa bụi, càng thêm vẻ xanh biếc tươi tốt.
Chỉ thấy Việt Trường Ca che ô lên, ngón tay cũng đặt trên vai Liễu Tầm Cần.
“A, mưa rồi.”
Nàng nũng nịu nói:
“Liễu trưởng lão, còn không mau về nhà ngươi thu quần áo.”
“......”
Vân Thư Trần tụt lại phía sau hai người bọn họ vài bước, đầy hứng thú quan sát tình hình. Thế là vừa vặn nhìn thấy một màn kinh người Việt Trường Ca miệng nói mời không nổi Liễu Tầm Cần, lại cứ thế kẹp vị sư tỷ đen đủi của mình dưới ô, vội vã chạy về phía Linh Tố Phong.
Chuyện tốt đa mài nha.
Vân Thư Trần trầm tư suy nghĩ.
Việt trưởng lão lại một lần nữa không biết xấu hổ mà bám lên Linh Tố Phong.
Rõ ràng là nàng tới đây không có ý định rời đi.
Liễu Tầm Cần bị nàng ôm trọn vào lòng, mũi chân vừa vặn chạm đất. Một chiếc ô lại che hết tầm mắt của nàng, không biết người phụ nữ này đang chạy đi đâu.
Nàng nhắm hai mắt lại, nhưng không hề giãy giụa, chóp mũi bị mùi hương hoa ngọt ngào bao vây, quả thực giống hệt Việt Trường Ca, không chỗ nào không có, phủi cũng không tan.
Đợi đến khi hai người đáp đất, Liễu Tầm Cần nói:
“Ngươi còn muốn ôm đến bao giờ?”
Đợi đến khi ô rút xuống, trời đã tạnh.
“Kẻ hẹp hòi.”
Việt Trường Ca nở nụ cười cong môi, tuy đã buông nàng ra, đầu ngón tay như có như không, vẫn quẹt qua mặt nàng một cái:
“Bản tọa suy nghĩ kỹ càng một phen, nghĩ lại thực sự trả không nổi ngươi, vậy thì chỉ có thể—...”
“Bán thân thôi.”
Liễu Tầm Cần nhíu mày, vừa định nói chuyện, nhưng một ngón tay phạch một cái búng lên, đặt trên môi nàng.
“Đúng rồi. Ở, mặc, ăn.”
Người phụ nữ kia chớp mắt nói:
“Có thể hay không dựa dẫm vào sự hậu ái của Liễu Liễu. Đừng từ chối ta.”
Mỗi một chữ đều nhuốm màu sắc được nước lấn tới.
Nằm ngoài dự tính của Việt Trường Ca là, Liễu Tầm Cần hơi hạ hàng mi, không từ chối, cũng không đồng ý. Nàng vô biểu tình từ nạp giới tìm tìm, sau đó lấy ra một tờ giấy mỏng.
Liễu Tầm Cần cầm tờ giấy, nâng cổ tay, đưa tới trước mặt nàng.
Việt Trường Ca kinh ngạc:
“Đây là cái gì?”
“Không biết chữ sao.”
Nàng nghiêng đầu một cái, để một lọn tóc cong trên vai, “Tự mình cầm lấy, ta mỏi tay. Xem xong có dị nghị gì thì hỏi ta, chỉ một lần này thôi.”
Việt Trường Ca cầm lấy tờ giấy đó, mỏng manh một tờ, bên trên lại nhét không ít chữ. Viết một cách sắc sảo lộ liễu, nhưng lại ngay ngắn chỉnh tề, nhìn là biết do chính tay sư tỷ nàng viết.
Đó là một tờ khế ước.
“Giúp ngươi làm trợ thủ sao, không vấn đề gì.”
“Sáng sớm giờ Dần dậy, giờ Hợi nghỉ...... A, sớm quá.”
“Đợi đã, bao gồm nhưng không giới hạn ở sáng sớm hái thuốc, dọn dẹp hàng ngày, đổ xỉ lò đan phòng, phân loại dược liệu, vận chuyển hàng lên núi, khuyên lui những bệnh nhân tới gây rối, quyết toán sổ sách thu chi hàng ngày, thu thập dược liệu cần thiết, thử thuốc......”
Việt Trường Ca nhíu mày xem hồi lâu, nàng đưa tờ giấy ra xa một chút, đôi mắt phượng vốn quyến rũ đều trợn tròn, trông có chút đáng yêu:
“Một ngày sao có thể làm hết được?”
Liễu Tầm Cần chỉ vào một dòng:
“Cho nên quanh năm không nghỉ. Sau hai trăm năm, trả ngươi thân tự do, số tiền này có thể xóa sạch.”
Tay Việt Trường Ca run rẩy, nàng như nghe thấy điều gì đó cực kỳ đáng sợ, lùi lại một bước, “Muốn mệt chết lão nương ngươi có thể nói thẳng.”
“Từng tuổi này rồi.”
Liễu Tầm Cần không nhanh không chậm rít một hơi thuốc, làn khói bốc lên khiến sắc mặt nàng càng thêm đạm mạc:
“Có gì mà làm không tốt.”
Nàng lại lấy ra một khay mực đỏ, đỏ rực rỡ, ném vào lòng Việt Trường Ca, “Không có vấn đề gì, thì ấn dấu tay đi.”
Nhà ai lại tùy thân mang theo thứ này chứ?!
Cảm giác như đang ký cung nhận tội vậy.
Việt Trường Ca vuốt ve khuôn mặt mỹ lệ của mình, mưu toan giãy giụa mặc cả một chút:
“Bản tọa thanh xuân phơi phới, sao có thể chôn vùi giữa đống tro lò quét dọn được. Sư tỷ, có cái khác......”
“Cũng được.”
Liễu Tầm Cần lập tức thu tờ giấy đó lại, lại đưa ra một bàn tay trắng trẻo, năm ngón tay khép lại, hơi nâng lên.
“Trả tiền.”
“......”
Việt Trường Ca hoàn toàn không còn gì để nói, nàng hạ quyết tâm, ngón cái hung hăng ấn vào khay mực đỏ kia, ở dưới tờ khế ước tâm như tro tàn mà ấn lên, để lại một dấu tay.
Liễu Tầm Cần thu khế ước vào nạp giới, khẽ gật đầu với nàng, tỏ ý công nhận. Sau đó liền quay lưng đi, chỉ để lại một mái tóc đen dài tuyệt đẹp đối diện với nàng.
“Đi theo ta.”
Đoạn đường này đi qua, Linh Tố Phong phong cảnh tú lệ, đặc biệt là thực vật dị thường tươi tốt tràn đầy sức sống, đại để là vì y tu mộc linh căn ở đây đông đảo, cho nên chịu ảnh hưởng của mọi người, hoa hoa cỏ cỏ mọc tốt hơn một chút.
Xuyên qua dược các, một bên là đan phòng, đi vào sâu hơn nữa, liền sẽ đi ngang qua khu nhà ở của đám tiểu đệ tử.
Phong chủ đại nhân bình thường thích thanh tĩnh, chắc chắn sẽ không chen chúc một chỗ với đám trẻ đó. Điểm này chẳng giống Việt trưởng lão chút nào, Việt trưởng lão lại thích trà trộn vào đám đông, vãn bối bên dưới cũng rất thân cận với nàng, thỉnh thoảng lại tới thăm hỏi.
Thế là trên đoạn đường này rẽ trái rẽ phải, nơi cách xa nhân yên, mới thấy được một tòa viện lạc hẻo lánh.
“Phòng có nhiều cái bỏ trống.”
Liễu Tầm Cần liếc nàng một cái, “Tự mình chọn một cái.”
Việt trưởng lão dần dần chấp nhận cuộc đời thảm đạm, trên đường đi này đã bình phục tâm tình, khi đi đến nơi ở riêng tư của nàng ấy, nhận ra sau này đều phải cùng người phụ nữ này ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, tâm tự lại vi diệu vểnh đuôi lên.
“Hửm?”
Việt Trường Ca nhẹ nhàng bước một bước về phía cửa phòng Liễu Tầm Cần, nơi này không phải lần đầu tiên tới, nàng tự nhiên là nhận ra.
Giây tiếp theo, bị người ta chặn lại.
“Trừ căn phòng này.”
Việt Trường Ca một ngón tay điểm lên má, trầm tư nói:
“Ngươi dán câu đối này còn phải dán hai cái cơ mà.”
Liễu Tầm Cần không nhịn được nhìn về phía hai dải giấy đỏ kia nói nhảm. Câu đối còn có thể có cái lẻ loi sao.
Người tu đạo bình thường không ăn Tết, đây cũng là Việt Trường Ca vào một dịp năm mới nào đó, nhất định sai người tới dán lên cửa nhà nàng, bên ngoài còn dán mấy tờ, nghe nói là bút tích của chính nàng ấy.
“Nghĩ lại chắc chắn là ám chỉ thành đôi thành cặp rồi.”
“......”