“Ôi chao, tiểu tổ tông của ta, con lại gặp ác mộng rồi sao?” Kỷ phu nhân nghe thấy động tĩnh, vội vàng bỏ lại công việc trong tay, từ bên ngoài vòng qua bình phong, sải bước đi vào, ôm lấy nữ nhi bảo bối đang nằm trên giường, vừa tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng mà toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, cả người lạnh toát.
“Nương ở đây, đừng sợ, đừng sợ...” Kỷ phu nhân đau lòng ôm chặt nữ nhi duy nhất của mình, vỗ về lưng nàng, rồi dặn tiểu nha hoàn mau đi bưng nước nhân sâm đến.
“Nương ở đây, nương ở đây...”
Trong vòng tay dịu dàng che chở của mẫu thân, Kỷ Uyển Uyển dần dần hoàn hồn.
Nàng, nàng lại gặp ác mộng rồi...
Không biết là lần thứ mấy rồi.
Lúc này hoàn hồn, nàng ngẩng đầu nhìn, thấy chiếc gương đồng trên bàn trang điểm không xa.
Trong gương, sắc mặt nàng tuy tái nhợt không đẹp, nhưng dù sao cũng tốt hơn trong mơ rất nhiều, ít nhất không có vẻ mặt kinh ngạc, nhãn cầu cứng đờ lồi ra, rõ ràng là một bộ dạng chết không nhắm mắt.
“Nương…” Vừa nghĩ đến cảnh tượng chết thảm ám ảnh không dứt đó.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỷ Uyển Uyển úp vào vai Kỷ phu nhân, sợ hãi vùi vào hõm vai bà, cọ cọ khóc như mèo con. Giọng điệu còn chuyển mười mấy khúc quanh co, nức nở khiến người ta đau lòng thắt ruột.
Nước mắt và mồ hôi đều hòa quyện vào nhau, tay nàng nắm chặt lấy Kỷ phu nhân.
Nghe vậy, Kỷ phu nhân đau lòng muốn vỡ nát.
Bà nói phụ thân nàng đã lại gửi thiệp mời thái y trong cung, chậm nhất là buổi chiều sẽ đến, khi đó sẽ xem bệnh cho nàng lần nữa.
Bà còn mắng các thái y trước đó chẳng làm nên trò trống gì, nàng đã uống thuốc gần một tháng mà thân thể vẫn không thấy tốt lên, sao ngược lại còn gặp ác mộng càng ngày càng dữ dội, đúng là lang băm, lải nhải không ngừng...
Nếu là trước đây, mẫu thân nàng trách mắng thái y như vậy, Kỷ Uyển Uyển hoàn toàn sẽ không để tâm, thậm chí còn hùa theo mắng để hả giận trong lòng!
Nhưng từ khi... Chuyện đó xảy ra, nàng lại kỳ lạ biết được một số chuyện, nên không thể mắng nữa.
Thậm chí nàng còn cảm thấy mẫu thân mình thật sự có chút kiêu căng, thái y là người trong cung, là cao thủ ngự dụng, cho dù quan giai không bằng phụ thân nàng.
Nhưng dù sao người ta cũng đến để khám bệnh cho nàng, đây là ân điển của Thánh Thượng, sao có thể mắng chửi như vậy? Nói gì mà lang băm với chẳng lang băm, chẳng phải là vả mặt Thánh Thượng sao? Người có thể vào Thái y viện đều phải trải qua tầng tầng lớp lớp tuyển chọn cơ mà.