Xuyên Về Thời Hiện Đại Để Tu Tiên

Chương 47: Linh Khí Và Nụ Hoa Mỹ Nhân

Trước Sau

break

Thấp thoáng giữa kẽ lá, mấy nụ hoa chúm chím vươn ra, tựa như mỹ nhân e thẹn lúc ẩn lúc hiện.

Con rắn nhỏ màu đen ló đầu ra từ cổ tay Mạnh Viên, chăm chú nhìn cảnh tượng trước mắt.

"Mày là rắn, lần này không cần tham gia náo nhiệt đâu."

Mạnh Viên thản nhiên nói.

Rắn đen xì xì hai tiếng rồi rụt trở về.

Vừa rồi nó chỉ cảm nhận được linh khí chứ không có luồng đạo uẩn như trước, quả thực không cần thiết phải góp vui.

"Hóa ra là một cây bách hợp."

Mạnh Viên không phân biệt kỹ đống hạt giống trong vườn, lúc hoa còn nhỏ cũng khó nhận ra, dù sao tất cả hoa đều trồng cùng một chỗ, đợi lớn lên tự nhiên sẽ phân biệt được thôi.

Tùy tiện mở "hộp mù" lại ra hoa bách hợp, vận may cũng coi như không tệ.

Hoa bách hợp dễ trồng hơn những loài hoa khác nhiều, cây này lại có sức sống dồi dào, chắc là Ôn Ngọc có thể nuôi sống được.

Mạnh Viên xách chậu hoa ra khỏi cửa, đi về hướng mà Ôn Ngọc đã chỉ.

Đếm qua ba căn nhà dọc theo con phố, đã đến nhà Ôn Ngọc.

Nơi này cũng rất dễ tìm, trước cửa nhà Ôn Ngọc có treo một đôi câu đối.

Kiếp trước Mạnh Viên đã sống ở cổ đại năm trăm năm, đương nhiên nhận ra nét chữ trên câu đối kia và câu đối ở nhà cô đều là bút tích của cùng một người.

Cánh cổng lớn màu đỏ tươi đang khép hờ, Mạnh Viên nghe thấy tiếng ồn ào từ bên trong.

Cô tiến lên cầm lấy vòng đồng trên cửa, gõ nhẹ hai tiếng.

"Đợi chút! Để em ra mở!"

Trong sân truyền đến một giọng nam trong trẻo, chẳng mấy chốc, tiếng bước chân tới gần, cánh cửa bất chợt mở toang, một gương mặt lộ ra.

Đó là một thanh niên trẻ, khoảng tầm hơn hai mươi tuổi, tướng mạo chính trực, hoặc có thể nói là khá điển trai.

Trên mặt cậu ta vẫn còn lưu lại nụ cười tinh nghịch, ra dáng kiểu nam sinh ham chơi.

"Chào chị..."

Ánh mắt thăm dò vừa chuyển sang mặt Mạnh Viên, lời định nói cũng đột ngột im bặt, như thể một con vịt bị bóp nghẹt cổ.

Gương mặt trắng trẻo đỏ bừng lên thấy rõ.

Người nọ thu lại nụ cười, lắp bắp nói: "Cái đó, cho hỏi chị là...?"

"Tôi là hàng xóm cùng phố với các bạn, tôi họ Mạnh, cho hỏi Ôn Ngọc có ở đây không?"

Ánh mắt Mạnh Viên cũng quan sát gương mặt đối phương, giữa lông mày người này có nét giống Ôn Ngọc, có lẽ là người nhà của cô ấy.

"Có, có ạ, chị tìm chị ấy có việc gì không?"

Giây tiếp theo, lại có tiếng bước chân lại gần.

"Ngại quá Mạnh Viên, đây là em trai tôi Ôn Cảnh, hôm nay nó mới đến nên chưa quen đường đất, cậu mau vào đi."

Ôn Ngọc xuất hiện, vẫn là một bộ hán phục, nụ cười rạng rỡ.

Chỉ là khi nhìn sang em trai mình, trên mặt cô ngay lập tức lộ ra mấy phần chê bai trắng trợn.

"Ngây ra đó làm gì, sao không biết mời người ta vào nhà?"

Mạnh Viên mỉm cười, cũng không từ chối, sải bước đi vào.

Trạch viện của Ôn Ngọc lớn hơn căn Mạnh Viên đang ở một chút, có hai sân trước sau.

Sân trước trồng một mảng lớn dây nho, lúc này nho tím đỏ đã kết đầy, treo trên giàn gỗ dựng sẵn, tạo nên một cảnh tượng sai quả trĩu cành.

Sân sau thì được xây thành một khu dã ngoại với bãi cỏ xanh mướt.

Trong nhà đúng là không thấy mấy chậu hoa, góc sân trước có một cây hoa dành dành đang trong bộ dạng cành lá héo úa thật đáng thương.

Chồng của Ôn Ngọc là một người đàn ông trung niên mặc áo ba lỗ và quần đùi, dáng người cao gầy, để tóc hơi dài, trên mặt để râu, mang lại một cảm giác nghệ sĩ phong trần.

Tò mò hỏi thăm một chút, quả nhiên là nghệ sĩ thật.

Người đàn ông tên là Hạ Hoa Chương, nghe nói là một người làm nhạc, chuyên sáng tác lời và nhạc, rất có tài hoa, vài bài hát anh ta viết đều được lan truyền rộng rãi.

Ôn Ngọc cũng là một tài nữ, xuất thân từ thế gia thư hương, từ nhỏ đã học thư pháp và quốc họa, trước đây từng giảng dạy tại một trường đại học nghệ thuật, sau đó đi theo chồng ẩn cư tại trấn Xà Thảo đến nay đã được mười năm.

"Mười năm?"

"Đúng vậy, khá lâu rồi phải không?"

Mạnh Viên cùng Ôn Ngọc ngồi dưới giàn nho, một con Mèo Long Lý vàng lông dài từ trên thảm cỏ bên cạnh thong thả bước tới, dựa vào chân Ôn Ngọc nhẹ nhàng cọ xát như đang làm nũng với nữ chủ nhân.

Bỗng nhiên, đôi tai con mèo dựng đứng lên, đôi mắt mèo sáng quắc dán chặt vào cánh tay Mạnh Viên đang đặt trên bàn.

Đồng tử mèo co lại, dần dần biến thành hai sợi chỉ sắc lẹm.

"Sao vậy Tiểu Quất?"

Ôn Ngọc chú ý tới sự bất thường của nó, bèn bế con mèo vàng vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve.

Mạnh Viên thu tay lại, đặt lên đùi.

Con mèo vàng nằm trong lòng chủ nhân, dù được vuốt ve bằng kỹ thuật điêu luyện đến mức tai cụp xuống vì dễ chịu, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi Mạnh Viên.

Trong ánh nhìn của nó lộ ra một tia nghi hoặc, một tia đề phòng và tám phần cảnh giác.

Mạnh Viên mỉm cười, tiếp tục chủ đề trước đó: "Trông cậu trẻ quá, nhìn không ra tuổi thật đâu."

"Chắc là do không có phiền não gì nên mới già chậm, tôi sắp bốn mươi rồi."

Ôn Ngọc nói: "Hơn nữa tôi không sinh con, phụ nữ cứ sinh nở là dễ già đi, tôi và ông xã đều là vợ chồng DINK theo lối sống không con cái."

(*): DINK nghĩa là Double Income, No Kids - Thu nhập nhân đôi, không con cái

"Hóa ra là vậy."

Mạnh Viên không đưa ra ý kiến gì về việc này.

Bất kể người khác lựa chọn thế nào cô luôn tôn trọng, bởi mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, đường đời là tự mình đi.

Có người chọn kết hôn sinh con, có người chọn cô độc đến già, cuối cùng đều là bản thân tự cảm nhận cuộc đời.

Mạnh Viên tặng chậu hoa bách hợp mình mang tới cho Ôn Ngọc, Ôn Ngọc rất vui vẻ nhận lấy.

"Xem chừng sắp nở hoa rồi, cậu thật khéo chăm hoa, nó tốt quá."

"Thấy đất hơi khô thì tưới nước, thỉnh thoảng cho tắm nắng là được, khi nào rảnh tôi cũng sẽ tới xem."

"Được, đa tạ nhé."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc