Sau khi ăn xong bữa trưa, cô ngồi bệt xuống đất bên cạnh cây nhỏ.
Khoanh chân nhắm mắt, ngưng thần tĩnh khí, đợi đến khi tâm thần đạt tới trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, cô lập tức phóng mở nhận thức, cảm ứng Đạo uẩn đang ngưng tụ trên cây nhỏ.
Tầm nhìn là một mảnh bóng tối, tuy nhiên trong cảm nhận, dường như có một vầng sáng xanh lục rạng rỡ đang lơ lửng bên cạnh, giống như vầng trăng sáng giữa đêm đen.
Điều Mạnh Viên cần làm là lấy đi một sợi hào quang từ vầng trăng đó, gieo vào trong bản thân.
Đầu tiên chính là cảm nhận sự tồn tại của Đạo uẩn, thần hồn của cô vốn mạnh mẽ, trước kia lại từng gieo Đạo chủng một lần, bước này không hề khó.
Sau đó phải khiến bản thân và Đạo uẩn nảy sinh sự liên kết, cũng coi như là bồi dưỡng sự ăn ý.
Việc này cần một khoảng thời gian cực kỳ dài đằng đẵng, Mạnh Viên đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ.
Thông thường việc chủng đạo tốt nhất là ở những nơi linh khí nồng đậm, ở thế giới trước, cô sống trong động thiên phúc địa nên tự nhiên không gặp phải loại phiền não này.
Thế giới này lại không có nơi nào linh khí dồi dào, cũng không thể kén chọn điều kiện, chỉ có thể chủng đạo ngay tại chỗ, điều kiện đơn sơ, môi trường không tốt, trong lòng cô cũng không tránh khỏi căng thẳng.
Khi Mạnh Viên nhắm hai mắt không hề hay biết, hắc xà lặng lẽ mở ra đồng tử dựng đứng.
Nó im lặng nhìn con người bên kia.
Mạnh Viên là con người phi thường đầu tiên mà nó từng thấy.
Hắc xà có thể cảm nhận được, cô không giống với những người khác, luồng khí tức toát ra trên người cô, thái độ của cô đối với nó, còn cả đoạn pháp quyết mà cô đọc trước đó, đều chứng minh cô không phải là một phàm nhân.
Phàm nhân - cách xưng hô mà hắc xà nghe được từ những quyển thoại bản của con người sau khi đã khai mở linh trí.
Nó biết, người bình thường đều là phàm nhân, còn người không bình thường thì không phải phàm nhân.
Tuy nhiên nó chưa từng gặp con người không bình thường nào, ngược lại từng thấy một vài con quỷ không bình thường, ví dụ như ở vài nơi có miếu Thành Hoàng, trong thành thỉnh thoảng sẽ có những con quỷ tự xưng là Tuần Du Thần đi lang thang, thi thoảng còn có thể gặp được đại quỷ như kiểu Thành Hoàng.
Hắc xà rất ít khi tiếp xúc với bọn họ.
Dùng lời của con người mà nói, nó là một con rắn sống rất khép kín, ngọn núi này là nơi nó sinh ra, một ngày nọ nó vô tình ăn phải quả màu bạc trên cái cây nhỏ kia, dần dần khai mở linh trí, có một chút khả năng suy nghĩ yếu ớt.
Nó dựa vào một chút suy nghĩ yếu ớt đó mà chiếm lấy Tùng Sơn, cư ngụ tại đây, cũng đồng thời chiếm giữ cái cây nhỏ bất phàm kia.
Nó đã ăn rất nhiều quả của cây nhỏ, càng ăn càng tỉnh táo, cũng càng lớn hơn, ngày càng thô tráng và mạnh mẽ, từ đó trở thành bá chủ của vùng núi này.
Đáng tiếc nó lại không có dã tâm xưng bá sơn lâm, vẫn chỉ thủ hộ cây nhỏ để sống qua ngày, thỉnh thoảng ra ngoài săn bắn, ăn xong một bữa có thể nhịn được vài tháng, bất kể nắng ráo hay sương tuyết, mỗi ngày đều bầu bạn bên cây nhỏ mà đi vào giấc ngủ.
Bỗng một ngày, nó vô tình học được cách hấp thụ luồng khí tức tỏa ra từ cái cây khiến nó cảm thấy thoải mái, sau đó nó tự nhiên hiểu được, đây gọi là tu hành.
Truyền thừa từ huyết mạch nói cho nó biết, nó đã thành yêu.
Yêu là gì?
Hắc xà không hiểu, nhưng nó biết con người rất thông minh, lúc bấy giờ nó cũng đã thông minh ngang ngửa với con người.
Thế là nó lén lút vào thị trấn của con người, ẩn náu trong những góc khuất không ai chú ý, quan sát cuộc trò chuyện, hành vi của họ, xem kép hát diễn trên sân khấu, nghe tiên sinh kể chuyện trong quán trà, còn có những bậc trưởng bối kể chuyện xưa lưu truyền cho con cháu, trẻ con tụ tập cùng nhau đọc truyện tranh.
Nó cũng theo đó mà học được rất nhiều đạo lý, nhiều kiến thức và nhiều câu chuyện.
Thì ra nó đã không còn là con rắn bình thường, mà là xà yêu rồi.
Vậy người phụ nữ trước mắt này chính là người tu đạo có đạo hạnh như trong truyện vẫn kể.
Hèn chi cô vừa mở miệng đã gọi nó là đạo hữu.
Có điều những đạo nhân và yêu ma trong truyện luôn không đội trời chung, gặp mặt là đánh, một tiếng yêu nghiệt, hai tiếng trừ yêu diệt ma.
Mạnh Viên lại không như vậy, cô hành lễ với nó, gọi nó là đạo hữu, còn nói rằng rất kính trọng tâm hướng Đạo của nó.
Tâm hướng Đạo là gì, hắc xà không hiểu.
Hắc xà vốn dĩ không định nhường cây nhỏ cho cô, dù sao đó cũng là bảo bối khiến nó trở nên thông minh, trở nên phi thường, và cuối cùng biến thành xà yêu.
Nhưng người phụ nữ cũng đã cho nó thứ rất trân quý.
Trong đêm trăng đó, tâm pháp khẩu quyết mà cô tụng niệm cực kỳ bất phàm, hắc xà nghe rồi lập tức nhẩm theo trong lòng, niệm một hồi liền cảm thấy mình như đang đắm mình dưới ánh trăng, ánh trăng không ngừng chui vào trong cơ thể mình, nơi ánh trăng chảy qua, khắp toàn thân không chỗ nào là không thoải mái.
Còn thoải mái hơn cả khi nằm ngủ bên cạnh cây nhỏ, thoải mái đến mức nó suýt nữa muốn lăn lộn một vòng dưới hồ.
Chỉ sau một đêm, hắc xà lập tức phát hiện chính mình đã mạnh hơn trước một phần.
Mặc dù nhìn cô vẫn giống như một phàm nhân, nhưng hắc xà mơ hồ cảm thấy cô nhất định rất lợi hại.
Cô là con người lợi hại nhất mà nó từng gặp.
Hắc xà tưởng rằng đạo nhân tu hành sẽ có gì đó đáng xem, định bụng lén lút học hỏi một chút.
Từ khi có linh trí, nó thường xuyên lén lút học theo con người như vậy, đã sớm quen với việc học lén.
Tuy nhiên lại thấy người nọ chỉ ngồi xếp bằng bên cạnh cây nhỏ màu bạc trắng, một ngày, hai ngày, ba ngày... một tháng, hai tháng, ba tháng...