Tang Tình… trên con đường trận pháp này quả thật có vài phần thiên phú.
Tần Nham muốn dò hỏi xem nàng dùng trận gì, nhưng tiếc rằng vẫn chưa thân thiết, không dám tùy tiện hỏi bí mật của người ta.
Tang Tình thì chẳng hay Tần Nham đang rối. Với nàng, đám người Tần Nham chỉ là đồng đội tạm thời. Lúc này, nàng đã dồn phần lớn thần thức chìm vào linh châu trong thức hải.
Viên linh châu ấy là thứ nàng có được kiếp trước khi thám hiểm một bí cảnh. Sau đó lúc bế quan nàng từng nghiên cứu qua: lấy máu, dùng thần thức chạm vào… đều không có phản ứng. Cuối cùng nàng đành bỏ, chỉ coi đó là một viên linh châu bình thường chứa linh khí. Vì thích sắc xanh trong veo như trời quang của nó, nàng mới làm thành món trang sức đeo trên người.
Mãi đến khi kiếp trước nàng chết đi, chính viên linh châu này cuốn lấy linh hồn nàng, đưa nàng trở lại lúc bảy tuổi, nàng mới biết hạt châu ấy e rằng không tầm thường. Và từ sau khi trọng sinh, linh châu vẫn luôn nằm yên trong thức hải của nàng.
Mỗi lần tu luyện, Tang Tình đều dùng linh lực ôn dưỡng linh châu. Hôm nay, khi nàng lại đưa thần thức chìm vào trong, nàng phát hiện linh châu vậy mà mang theo một không gian linh thực cực lớn, cùng một đoạn pháp quyết tối nghĩa, thâm sâu khó lường.
Tang Tình hiểu ra: mình hẳn đã nhặt được bảo vật. Đoạn pháp quyết ấy, nàng chỉ nghe qua một lần, tuy thấy quá đỗi thâm ảo, nhưng lại vô tình gỡ được không ít nghi hoặc nàng từng vướng khi tu luyện.
Tang Tình tin rằng, chỉ cần tiếp tục tìm hiểu, tiến độ tu hành kiếp này chắc chắn sẽ nhanh hơn kiếp trước rất nhiều.
Điều nàng muốn lúc này chỉ là thoát khỏi sự khống chế của cốt truyện, đừng chết một cách khó hiểu thêm lần nào nữa. Tang Tình mơ hồ đoán rằng, nếu tu vi của nàng luôn ở trên Tang Nhu, lại tránh xa ả nhiều hơn, thì đến một ngày nào đó, nàng sẽ hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của cốt truyện.
Tu chân giới có hàng trăm ngàn bí cảnh lớn nhỏ. Tang Nhu dù có bản lĩnh đến đâu cũng không thể gom hết mọi cơ duyên về một mối. Tang Tình tin rằng rồi nàng cũng sẽ tìm được cơ duyên thật sự thuộc về mình.
Nàng vận hành một đại chu thiên, thần thức rời khỏi linh châu. Cảm giác tâm cảnh sắc bén từ ngày trọng sinh về, dường như đã lắng xuống rất nhiều.
Thấy vẻ mặt Tang Tình trở lại bình thản, Tang Uyển Uyển rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tần Nham nhìn sắc mặt Tang Uyển Uyển: “Giờ ngươi yên tâm rồi chứ?”
Tang Uyển Uyển cắn môi: “Tần sư huynh cũng biết, ta là người Tang gia. Với ta, A Tình không chỉ là muội muội, mà còn là con gái của ân nhân. Nàng là thân nhân duy nhất của ta trong đời này.”
Tần Nham nhíu mày. Chuyện nhà Tang gia hắn biết không nhiều: “Nhưng ngươi không thể canh chừng nàng cả đời. Theo ta thấy, bản lĩnh của nàng giờ còn lớn hơn ngươi.”
Tang Uyển Uyển thoáng sững sờ, rồi ánh mắt sáng lên vui mừng: “A Tình là nữ nhi của phu nhân, tự nhiên mạnh hơn ta nhiều. Ta chỉ cần nhìn nàng bình bình an an lớn lên, rồi phi thăng… là đủ mãn nguyện.”
“Thôi, ngươi vui là được.” Tần Nham xoay người trở về lều trại của mình.