Ánh mắt Tang Tình tối đi. Vừa được khen, lòng nàng cũng chẳng khá hơn chút nào. Nàng lạnh nhạt đáp: “Thiên kiêu Tang gia là Tang Nhu.”
Tần Nham nhớ đến cô nương dịu dàng kia. Nghĩ lại, hắn lại thấy cô bé trước mặt—dẫu tính tình chẳng dễ chịu—còn thuận mắt hơn. Có tài thì nên có ngạo khí. Còn Tang Nhu… nhiều lúc làm quá, như cố tình tranh hơn thua với Tang Tình, thiên kiêu đời trước của Tang gia.
Nghĩ đến mối quan hệ rối rắm trong Tang gia, ánh mắt Tần Nham nhìn Tang Tình cũng dịu đi nhiều. Một cô bé mới sáu bảy tuổi, gặp biến cố lớn như vậy, tính tình có sắc cạnh chút cũng là chuyện thường.
“Hôm trước ta nhờ người làm ít thịt khô yêu thú, mùi vị cũng không tệ lắm.”
Tần Nham lấy một túi lớn đồ ăn vặt mà muội muội hắn thích nhất đưa cho Tang Tình, giọng ôn hòa: “Bí phương của mẫu thân ta, tạp chất rất ít.”
Ngửi mùi thịt đậm đà, Tang Tình âm thầm nuốt nước miếng. Hôm nay nàng mới chỉ ăn một viên Tích Cốc Đan.
Tang Tình từ trước đến nay không thể cưỡng lại mỹ thực. Kiếp trước, mỗi lần bế quan xong nàng đều xuống thị trấn ngoài thành ăn liền mấy ngày, còn gói mang về không ít. Rồi đến lúc lại bế quan, ban đầu còn ăn linh thực, ăn hết mới chịu dùng Tích Cốc Đan.
Thấy vẻ mặt Tang Tình, Tần Nham thầm bật cười. Có thiên tài đến đâu thì cũng vẫn là một tiểu cô nương thôi. Nghĩ vậy, hắn nhét túi thịt khô vào lòng Tang Tình, rồi xoay người đi sửa mấy chỗ trận pháp mà Tang Tình vừa chỉ ra.
Tần Tụ tuy bám lấy Tang Uyển Uyển nói chuyện, vẫn chia một phần chú ý sang bên ca ca. Thấy cảnh đó, nàng lập tức quay sang than thở với Tang Uyển Uyển: “Uyển Uyển tỷ nhìn xem ca ta kìa. Ta đòi ăn thì huynh ấy bảo ta là mèo tham ăn. Thấy tiểu cô nương khác thì lại đưa thẳng đồ ăn vặt!”
Tang Uyển Uyển bật cười, đưa tay chấm chấm lên chóp mũi Tần Tụ: “Ca ca ngươi cũng vì tốt cho ngươi thôi. Mấy thứ này ăn nhiều không lợi cho tu hành, vậy mà ngươi lại chẳng chịu kiêng.”
Một nam tu sĩ đang đả tọa tu luyện bên cạnh cất giọng thô thô chen vào: “Tang sư muội nói đúng. Trước đây bọn ta săn được linh thú, thịt có bao giờ đem bán đâu, chẳng phải đều chui hết vào bụng ngươi à?”
Tần Tụ giậm chân: “Lưu Quan Đình! Thịt linh thú nướng xong, ngươi ăn ít lắm chắc?”
Nam tu bị gọi là Lưu Quan Đình nhướng mày: “Dù sao cũng không nhiều bằng ngươi.”
Nhìn Tần Tụ đỏ mặt giậm chân, Tang Tình không nhịn được “phì” một tiếng bật cười.
Mặt Tần Tụ càng đỏ hơn. Bị một tiểu cô nương cười vào mặt, đây là lần đầu tiên nàng gặp.
“A Tình muội muội!” Tần Tụ lao thẳng về phía Tang Tình.
Tang Tình muốn tránh, nhưng nàng trọng sinh trở về chưa được bao lâu, tu vi mới miễn cưỡng đẩy lên Luyện Khí tầng hai đại viên mãn, hoàn toàn không né kịp. Tần Tụ nhào tới, vò đến khi mặt Tang Tình đỏ bừng mới chịu buông. Thấy Tang Tình mắt rưng rưng nước, Tần Tụ thoáng hiện vẻ áy náy và xót xa, vội cầm một miếng thịt khô nhét thẳng vào miệng nàng: “Ăn nhiều chút đi. Trẻ con phải mũm mĩm một chút mới đáng yêu.”