Xuyên Thư Chi Trường Sinh

Chương 13

Trước Sau

break
Tang Tình muốn gặng hỏi, chỉ là đối diện một tiểu cô nương như vậy… Nàng không nói được giọng điệu dỗ dành trẻ con, mà một bé gái thế này thì biết được gì cho cam?

Dù sao sau này bé cũng sẽ theo bên họ lâu dài, không thể không để mắt đến bé nhiều hơn vài phần.

Kiếp trước bé ra sao nàng không rõ. Chỉ là kiếp này vì nàng mà mọi thứ đổi khác, bên cạnh Tang Uyển Uyển bỗng dưng có thêm một tiểu cô nương. Không thể để một bé như thế trở thành gánh nặng cho Tang Uyển Uyển.

Nếu vì mình mà đẩy Tang Uyển Uyển vào hiểm cảnh, Tang Tình e rằng sẽ sinh tâm ma.

Tối đến, bận rộn cả ngày, mấy người làm một bữa thịt yêu thú linh đình rồi ai về phòng nấy nghỉ. Tang Uyển Uyển lén đưa cho Tang Tình một khối linh thạch trung phẩm, phẩm tướng cũng khá: "Ở đây linh khí thưa mỏng, tu luyện kém hiệu quả. Viên linh thạch này hẳn đủ cho ngươi tu luyện đêm nay."

Tang Tình định từ chối, nhưng thấy ánh mắt quan tâm của Tang Uyển Uyển, nàng cúi đầu nhận lấy. Nàng cũng không hiểu vì sao, kiếp này Tang Uyển Uyển dường như đối với nàng đặc biệt tốt.

Sang ngày, bao nhiêu công sức bận rộn cả buổi chiều hôm qua của Tần Nham đã có kết quả. Hắn thành công gia nhập một đoàn thương nhân. Mấy người lên xe ngựa, vừa rạng sáng đã xuất phát. Chiều xế, mặt trời ngả về tây, thành Tây Hoa dần hiện ra trên đường chân trời.


Mấy người rời khỏi đoàn thương nhân. Tần Tụ bực bội ra mặt, nhưng vừa thấy bé nay đã mang danh Cố Nhật Hi, cơn giận trong lòng lập tức xẹp xuống. Đống da yêu thú đổi được một đường bình an, cũng coi như… có lời.

Có lời cái gì chứ? Chỉ cần đưa Chu Bình vài lá bùa, cũng đủ đổi lấy mấy tu sĩ Luyện Khí tầng bảy tám hộ tống suốt dọc đường.

Tần Nham liếc muội muội một cái, dịu giọng trấn an: "Đi vậy rồi, đây là cách có lời nhất trên đường chúng ta đi được. Trước tìm chỗ dàn xếp, rồi hỏi thăm tình hình Thanh Huyền Tông năm nay chiêu đệ tử."

Tang Uyển Uyển vẫn luôn dịu dàng ngoan hiền, Tang Tình cũng không ý kiến. Những người khác càng khỏi nói, chẳng ai phản đối.

Đúng lúc Thanh Huyền Tông đang công khai chiêu đệ tử, khách điếm trong thành chật kín người. Mấy người chạy liền mấy nhà, cuối cùng chỉ còn đúng một nhà còn sót lại một gian phòng trống. Tần Nham sợ lại phát sinh chuyện ngoài ý muốn, vội vàng đặt ngay, rồi thu xếp cho ba cô nương vào ở trước.

Tần Tụ thấy huynh trưởng ra ngoài, vội vàng theo sau.

Tang Tình đứng xa vẫn nghe Tần Tụ hỏi nhỏ: bọn họ thì tính sao bây giờ?

Tần Nham đáp tỉnh queo: "Không được thì tìm cái giường chung mà chen. Mấy đại nam nhân, chẳng lẽ không có chỗ dung thân?"

Thấy sắc mặt Tang Tình xị xuống, Tang Uyển Uyển xoa đầu nàng, dịu giọng dỗ: "Ra ngoài là vậy đó. Chờ sau này tu vi chúng ta cao, dù ở dã ngoại cũng có thể dựng một chốn trú chân như động thiên phúc địa."

Trước kia ở Tang gia, mỗi lần ra ngoài đều có đệ tử sắp xếp đâu vào đấy. Sau vào Tuệ Chân Cốc, nhờ quan hệ Tang gia, nàng vừa nhập môn đã là nội môn, việc vặt khi xuất hành đều do ngoại môn lo liệu. Tình cảnh không có chỗ trú chân thế này, nàng đúng là lần đầu gặp. Thật là một phen trải nghiệm hiếm có.

Cố Nhật Hi bám sát sau lưng Tang Uyển Uyển. Hễ Tang Uyển Uyển cần gì là bé lập tức chạy tới phụ, như sợ chỉ chậm một chút sẽ bị bỏ lại.

Tang Tình đứng cạnh xem như xem trò vui. Tang Uyển Uyển vốn mềm lòng, chẳng muốn sai khiến một tiểu cô nương, nhưng bé cứ mang vẻ tội nghiệp, như thể không làm việc thì sẽ bị đuổi đi. Đáng ra vài thuật pháp là dọn dẹp xong xuôi, vậy mà phải đến khi Tần Tụ thấy bên nam tu đã thu xếp xong quay về, bên này mới coi như hoàn tất.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc