Xuyên Thư 80, Chị Gả Quân Nhân, Em Gái Trà Xanh Đừng Hối Hận Nhé!

Chương 9

Trước Sau

break

Xem đi, một người cha thiên vị, một bà mẹ kế độc ác, một cô em gái kế tự phụ, trà xanh và một cô gái đáng thương là cô đây.

Cố Dã Chinh nhất thời không hiểu nổi cô đang nghĩ gì. Nếu cô thật sự bị ép buộc, vậy thì chuyện tối qua giữa hai người là sao?

Anh không nói gì, chỉ lạnh lùng liếc cô một cái rồi xoay người bước nhanh ra cửa.

Bóng lưng anh vẫn mang theo một nỗi tức giận bị kìm nén.

Đi đến cửa, anh dừng bước, không quay đầu lại nói: “Tôi có nhiệm vụ khẩn cấp, trưa nay phải xuất phát. Trong tủ có tiền và tem phiếu lương thực, đủ cho cô dùng một thời gian. Còn chuyện giữa chúng ta... đợi tôi về rồi nói!”

“Được.” Nam Hướng Vãn khẽ đáp, giọng gần như không thể nghe thấy.

Cánh cửa bị đóng sầm lại, phát ra một tiếng động trầm đục, như thể đã hoàn toàn niêm phong sự ngăn cách giữa hai người.

Nam Hướng Vãn thở phào một hơi, lúc này mới phát hiện lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Cô đưa tay lau những giọt mồ hôi trên trán, biết rằng lần này anh đi có lẽ sẽ rất lâu, trong lòng cô lại có một cảm giác nhẹ nhõm khó tả.

Theo như cốt truyện cô biết, anh hẳn là đã nhận được tin tức về tình hình biên giới căng thẳng. Với tư cách là đội trưởng đội đặc nhiệm, anh cần dẫn dắt các thành viên tiến hành hoạt động trinh sát, thu thập các thông tin quan trọng như bố trí quân sự, địa hình, địa mạo.

Lúc đó, cô chủ yếu xem phần đấu trí đấu dũng giữa Nam Thiến Thiến và tiểu tam, nên phần cốt truyện này thường bị bỏ qua, chỉ nhớ rằng chuyến đi này ít nhất cũng phải mất vài tháng.

Cô đi đến trước tủ, mở ra xem, bên trong là tiền, tem phiếu lương thực và mấy tấm vải được xếp ngay ngắn.

Những tấm vải đó có màu sắc trang nhã, chất liệu mềm mại, rõ ràng đã được lựa chọn cẩn thận.

Cô đưa tay sờ thử, đầu ngón tay cảm nhận được sự mềm mịn, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp.

Không hổ là bạch nguyệt quang của nam chính, dù bị người ta tính kế nhưng sau chuyện đêm qua vẫn sẵn lòng gánh vác trách nhiệm, không bỏ mặc cô – một người gả thay.

...

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm trổ rọi vào phòng, Nam Hướng Vãn ngồi trước gương, trong đó phản chiếu một khuôn mặt hơi sưng phù.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi vải màu đỏ rực, cổ áo thêu hoa mẫu đơn quê mùa, bên dưới là một chiếc quần màu xanh đậm, ống quần bó chặt lấy cặp đùi mập mạp.

Bộ trang phục này, đích thị là một cô gái quê mùa nhất những năm tám mươi.

Tất cả quần áo này đều là do nguyên chủ trước đây cắt may từ vải mua được, chỉ có duy nhất một bộ này.

Nam Hướng Vãn thực sự không thể chịu đựng nổi, bèn lục trong tủ quần áo của Cố Dã Chinh, tìm được một chiếc áo khoác lao động màu xanh dương rộng rãi. Chiếc áo này hẳn là của Cố Dã Chinh, nhưng với thân hình to lớn của Nam Hướng Vãn thì cũng mặc vừa.

Tóc được tết thành hai bím, tuy vẫn quê mùa nhưng ít nhất cũng gọn gàng hơn.

Cô véo véo cánh tay bắp chuối lỏng lẻo của mình: “Phải tìm cách giảm cân thôi, béo trắng cả người mà chẳng có chút sức lực nào, nếu mình mà đủ sức, có thể đấm một phát một người nhà họ Nam rồi.”

Cô thở dài, đứng dậy ra sân múc nước.

Dưới ánh mặt trời, khu nhà tập thể của quân nhân trông thật yên tĩnh.

Trên bức tường gạch xanh sơn khẩu hiệu “Quân dân một nhà”, góc tường chất đống mấy cái bao dệt có in chữ “Urê”.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc