Phàn Hoa không nhịn được muốn mỉa mai, cô ta là thấy có thể lừa được ai thì lừa bất chấp sao?
Thấy Phàn Hoa vẫn chưa đồng ý, Cảnh Ái Linh lại lập tức lấy ra từ trong túi một tờ mười tệ, đây là số tiền em họ cô ta đưa trước cho cô ta để tiêu xài dọc đường. Cô ta nghĩ nếu đưa Phàn Hoa đến đó được năm mươi đồng, thì cho Phàn Hoa vay trước một ít tiền cũng được, như vậy Phàn Hoa nhận ơn cô ta thì sẽ đồng ý đi cùng, cho dù phải chia cho Phàn Hoa một nửa số tiền năm mươi đồng đó cũng được, vì vậy Cảnh Ái Linh nhét tiền vào tay Phàn Hoa.
"Lê Hoa này, cô cầm lấy số tiền này đi, coi như tôi cho cô vay, sau này kiếm được tiền thì trả lại cho tôi là được, công việc tôi nói với cô ấy, thật sự rất tốt đấy, bỏ lỡ cơ hội này thì không còn nữa đâu!"
Lúc này Phàn Hoa đã chắc chắn rằng cốt truyện đã phát triển đến đoạn Phàn Lê Hoa bỏ trốn khỏi thôn Phàn Gia, sắp đi miền Nam cùng Cảnh Ái Linh rồi, cô nhìn số tiền trong tay, đang phân vân có nên nhận hay không?
Cảnh Ái Linh thấy cô phân vân, sợ cô không nhận, liền vội vàng nói: "Đừng khách sáo với tôi nữa, chúng ta đều là người cùng thôn, ra ngoài thì nên giúp đỡ lẫn nhau, sau này tôi khó tránh khỏi có việc cần cô giúp đỡ!"
Phàn Hoa nhìn số tiền bị nhét vào tay mình bỗng nhiên nghĩ thông, đúng là không cần khách sáo với cô ta, dù sao trong nguyên tác, nếu không phải Cảnh Ái Linh đưa Phàn Lê Hoa đến miền Nam làm cái nghề đó, thì Phàn Lê Hoa cũng không đến mức chết vì bệnh năm hai mươi sáu tuổi!
Khoan đã...
Sao cô suýt quên mất, sắp đi miền Nam rồi, vậy... Bây giờ cô chắc hẳn đã ngủ với Hà Tư Nghiêm, hơn nữa còn mang thai, lại còn là mang thai đôi!
Phàn Hoa lập tức cất tiền vào túi, nói: "Chị Cảnh, bây giờ tôi có chút việc gấp phải ra ngoài, tiền sau này tôi sẽ trả chị."
Nói xong, không đợi Cảnh Ái Linh trả lời, cô vội vàng chạy ra khỏi nhà trọ, cô phải đến bệnh viện!
Ở nơi đất khách quê người này, cô cũng không định tự mình vất vả tìm bệnh viện ở đâu, mà trực tiếp chi mạnh năm hào thuê một người đi xe đạp đưa cô đến bệnh viện gần nhất.
Bây giờ cô nhất định phải xác nhận xem trong bụng mình có thực sự đang mang một cặp song sinh không?
Ở bệnh viện...
Phàn Hoa ngồi đối diện với một ông lão trung y khoảng năm, sáu mươi tuổi.
Thời đại này, để xem có thai hay không, chủ yếu dựa vào phương pháp bắt mạch của trung y.
"Bao nhiêu tuổi rồi?" Ông lão vừa bắt mạch vừa hỏi.
"Mười tám tuổi ạ!"
"Kết hôn khi nào?" Ông lão lại hỏi.
"... Ờ... Nửa năm trước..." Phàn Hoa thuận miệng bịa chuyện.
"Kinh nguyệt lần cuối khi nào?"
"Tôi, tôi không nhớ rõ lắm..."
"Quan hệ lần cuối khi nào?"
"Ờ, cái này tôi cũng không nhớ rõ..."
Ông lão nhìn cô, không nói gì nữa, trầm mặt tiếp tục bắt mạch.
"Đưa tay kia cho tôi xem!"
Phàn Hoa ngoan ngoãn đổi tay khác cho ông lão tiếp tục bắt mạch.
Ông lão bắt mạch một lúc mới rút tay về, ngẩng đầu nhìn Phàn Hoa, nói: "Cô có thai rồi, lại còn là thai đôi, theo mạch tượng, đã mang thai khoảng hai tháng rồi."
Phàn Hoa ghi nhớ trong lòng, cảm ơn ông lão rồi mới rời đi.
Cô thật sự không biết phải diễn tả tâm trạng hiện tại của mình như thế nào, cô đang mang thai, trong bụng còn mang một lúc hai đứa! Điều này khiến cô gái ngoan hiền hai mươi sáu năm chưa từng được đàn ông chạm vào có chút khó chấp nhận!