Nhưng nếu cô nhớ chuyện đó thì sao lại không nhận ra anh, đêm đó cô rất tỉnh táo mà! Triệu Nhất Lộ đầy đầu nghi hoặc...
"Em còn nhớ chuyện đó sao?"
"Nhớ chứ, sao lại không nhớ!"
"Vậy em có nhận ra tôi không?"
Phàn Hoa cũng thấy khó hiểu, không hiểu tại sao Triệu Nhất Lộ lại hỏi như vậy: "Không phải anh đã nói anh tên là Triệu Nhất Lộ rồi sao?"
Triệu Nhất Lộ lại hỏi: "Vậy sao em biết tôi là em trai của Hà Tư Nghiêm?"
Phàn Hoa ngẩn người một lúc, nghĩ thầm chẳng phải vì lúc Triệu Nhất Lộ đến thăm anh trai anh, đã gặp nguyên chủ Phàn Lê Hoa nên hôm nay mới nhận ra cô ngay sao?
Nhưng Phàn Hoa không dám hỏi, nhìn vẻ mặt của Triệu Nhất Lộ như kiểu nguyên chủ không nên biết anh là em trai của Hà Tư Nghiêm, cô đoán, chẳng lẽ là Triệu Nhất Lộ quen biết nguyên chủ, nhưng nguyên chủ không quen biết Triệu Nhất Lộ?
Haiz, sao lại rắc rối thế này, tại sao lại để cô xuyên sách mà không kế thừa ký ức của nguyên chủ, thật phiền phức!
Phàn Hoa nhanh trí nghĩ ra một lý do mà cả Hà Tư Nghiêm và Triệu Nhất Lộ đều khó kiểm chứng: "Ồ, là đêm đó, anh trai anh say rượu nói mớ, nhắc đến cái tên Triệu Nhất Lộ, tôi hỏi anh ấy Triệu Nhất Lộ là ai, anh ấy khẳng định nói với tôi Triệu Nhất Lộ là em trai của Hà Tư Nghiêm..."
Phàn Hoa cảm thấy mình thật thông minh, lại nghĩ ra được lý do hoàn hảo như vậy.
Triệu Nhất Lộ nhìn thẳng vào mắt Phàn Hoa, nghĩ xem đêm đó mình có nói mớ gì không, nhưng đúng như cô dự đoán, lúc đó anh say rượu, ngoài việc nhớ đã xảy ra quan hệ với Phàn Lê Hoa, những chuyện khác thật sự không nhớ rõ.
Triệu Nhất Lộ nhìn thẳng vào Phàn Hoa, tiếp tục hỏi: "Vậy em còn nhớ anh trai tôi trông như thế nào không?"
Phàn Hoa suy nghĩ một chút rồi thành thật lắc đầu: "Không nhớ, tôi đã nói với anh là tôi bị đập đầu rồi mà, bây giờ tôi chỉ nhớ một số chuyện và một số cái tên trước kia, nhưng những người đó cụ thể trông như thế nào thì tôi đều quên rồi."
Nói xong, Phàn Hoa còn thầm nghĩ, dù sao các người cũng đều là nhân vật trong sách, tôi đương nhiên không biết các người trông như thế nào rồi!
"Lại có chuyện thần kỳ như vậy sao?" Triệu Nhất Lộ cảm thấy lời nói của Phàn Hoa có rất nhiều điểm đáng ngờ, có rất nhiều chỗ không hợp lý, nhưng người này đúng là cô gái đêm đó, ánh mắt không nhận ra anh cũng không giống như đang giả vờ.
Phàn Hoa thấy Triệu Nhất Lộ có vẻ không tin lắm liền hơi bực mình: "Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra, chuyện này thật sự đã xảy ra với tôi rồi, anh vẫn chưa nói là có đồng ý chuyện vừa rồi hay không!"
"Chuyện gì?"
"Chính là tuyệt đối không được nói với anh trai anh là đã gặp tôi! Tuyệt đối không được!"
"Tại sao?"
"Vì tôi đã suy nghĩ lại rồi, chuyện đó đúng là lỗi của tôi và người nhà tôi, nếu không anh trai anh tuyệt đối sẽ không có bất kỳ dính líu gì đến tôi, tôi và anh ấy không có tình cảm gì, nên tôi không muốn dùng chuyện này để dây dưa với anh trai anh, sau này tôi và anh trai anh ai sống cuộc sống của người nấy, không liên lạc với nhau nữa là được rồi. Vì vậy, xin đồng chí Triệu giúp tôi giữ bí mật, cứ coi như chưa từng gặp tôi là được!"
Triệu Nhất Lộ vô cớ cảm thấy những lời này của Phàn Hoa có chút chói tai. Cái gì mà ai sống cuộc sống của người nấy, không liên lạc với nhau nữa? Cô là muốn cắt đứt quan hệ với anh sao? Ngủ với nhau rồi có thể coi như chưa từng ngủ sao? Cô ghét anh đến vậy sao?