Xuyên Thư 70, Nữ Phụ Hai Con Đổi Mệnh Gả Quân Nhân

Chương 2

Trước Sau

break

Danh tiếng tệ thì thôi cũng được, Phàn Hoa nghĩ vẫn có thể dần dần cứu vãn, nhưng quan trọng nhất là số phận của Phàn Lê Hoa này quá bi thảm...

Năm Phàn Lê Hoa mười tám tuổi, cha mẹ cô ấy đã giăng bẫy lừa Hà Tư Nghiêm, một thanh niên trí thức gia cảnh giàu có, về nhà chuốc rượu say rồi cho anh ta quan hệ với Phàn Lê Hoa, đêm đó Phàn Lê Hoa đã mang thai.

Cha mẹ Phàn Lê Hoa vốn định đợi Hà Tư Nghiêm tỉnh rượu rồi bắt anh ta chịu trách nhiệm cưới Phàn Lê Hoa. Ai ngờ Hà Tư Nghiêm nửa đêm đã nhảy cửa sổ bỏ trốn, từ đó bặt vô âm tín.

Không tìm thấy Hà Tư Nghiêm, cha mẹ Phàn Lê Hoa đành ép Phàn Lê Hoa phá thai, gả cho một ông già để lấy tiền sính lễ, Phàn Lê Hoa vất vả lắm mới trốn khỏi thôn, lại bị Cảnh Ái Linh, một góa phụ cùng thôn, lừa đến miền Nam làm gái mại dâm, vài năm sau thì mắc bệnh ung thư cổ tử cung, chết khi mới hai mươi sáu tuổi...

Phàn Hoa cố gắng nhớ lại những tình tiết trong sách liên quan đến nguyên chủ, xem có thể tìm ra manh mối hữu ích nào không.

Đáng tiếc, trong sách không miêu tả nhiều về Phàn Lê Hoa, lại toàn là những chi tiết rời rạc, dù sao cũng chỉ là một nhân vật phụ không quan trọng, chỉ xuất hiện thoáng qua trong một vài chương, Phàn Hoa nhất thời cũng không nhớ ra được nhiều.

Nói chung, sự tồn tại của Phàn Lê Hoa thuần túy là để thúc đẩy cốt truyện, cô ấy chỉ là một nhân vật bi kịch đúng nghĩa!

Phàn Hoa gãi đầu, không nhớ lại nữa.

Xuyên sách đã là sự thật, cô cũng không biết làm thế nào để quay về, chỉ là bây giờ cô rất muốn biết mình đã xuyên đến giai đoạn nào, cô đã lên giường với Hà Tư Nghiêm chưa? Cặp song sinh đã được sinh ra chưa? Cô đã bắt đầu làm cái nghề bán thân đó chưa? Đã bị ung thư cổ tử cung chưa...

Cô van xin đấy, nhất định phải để cô xuyên về thời còn là một cô gái trong trắng ngây thơ chứ, đừng để cô xuyên đến giai đoạn ung thư cổ tử cung giai đoạn cuối không thể cứu vãn nữa!

Cô thật sự không muốn vừa bắt đầu đã chuẩn bị chết!

Trừ phi cô chết rồi thì mới có thể quay về!

Phàn Hoa hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại, nghe tiếng radio bên ngoài, quyết định ra ngoài xem tình hình thế nào.

Men theo hành lang, Phàn Hoa tìm theo tiếng radio đến sảnh của nhà trọ.

Bà chủ nhà trọ thấy cô đi ra, cười hỏi: "Cô gái, tối nay còn ở trọ không? Nếu ở thì trả tiền nhé."

Phàn Hoa sững người một lúc mới hoàn hồn, cười gượng hai tiếng đáp: "Vẫn ở, bà chủ, nhà trọ ở đây bao nhiêu tiền một đêm ạ?"

"Cô gái này, đã ở đây hai ngày rồi mà còn hỏi giá à!"

Bà chủ hạ giọng nói tiếp: "Vì cô không có giấy giới thiệu nên mỗi ngày phải trả thêm một hào, nhưng cũng chỉ bảy hào một đêm thôi!"

"Ồ, vâng, vâng. Tôi sẽ mang tiền đến cho bà ngay."

Nói xong, Phàn Hoa nắm chặt vạt áo, lo lắng hỏi: "Bà chủ, hôm nay là ngày tháng năm nào vậy?"

"Ngày 16 tháng 9 năm 1978 chứ còn gì nữa! Sao ngủ trưa một giấc mà ngủ quên cả ngày tháng rồi à?" Bà chủ cười trêu.

"Không, không... Tôi chỉ là quên thôi, hehe... Tôi vào phòng lấy tiền cho bà ngay đây!"

Trong lòng Phàn Hoa cuối cùng cũng bình tĩnh hơn một chút, tháng 9 năm 1978, vậy bây giờ cô mới mười tám tuổi, cũng chính là năm bị cha mẹ Phàn Lê Hoa gài bẫy quan hệ với Hà Tư Nghiêm, may quá, may quá, mọi chuyện vẫn còn kịp.

Chỉ là bây giờ cô đã ngủ với Hà Tư Nghiêm hay chưa?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc