Phàn Hoa nghe Triệu Nhất Lộ nói vậy thì nghi hoặc nhìn vào bàn tay vẫn đang bị cô nắm chặt, quả nhiên trong tay anh cầm một xấp tiền lớn. Phàn Hoa nhíu chặt mày, chẳng lẽ người này thật sự quen biết nguyên chủ?
"Tại sao anh lại cho tôi tiền?"
Triệu Nhất Lộ nhìn xung quanh, may mà không có ai chú ý đến họ, nhỏ giọng nói: "Buông tay ra trước được không?"
Phàn Hoa lúc này mới buông tay Triệu Nhất Lộ ra, tiếp tục quan sát anh, lúc này nhìn gần, cô phát hiện ở khóe mắt anh có một nốt ruồi nhỏ màu nâu đỏ, rất đặc biệt và đẹp.
Triệu Nhất Lộ che miệng ho nhẹ một tiếng, che giấu vẻ lúng túng trên mặt, rồi mới mở miệng nói: "Vừa rồi tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa em và chị gái kia, biết em bị ép bỏ nhà ra đi, trên người chắc chắn không có nhiều tiền, tôi lần này đi nhập ngũ không mang theo nhiều tiền, số này em cầm lấy, ăn uống cho tử tế, đi hỏi xem có thể đổi sang giường nằm không, đợi tôi... Đợi tôi lĩnh trợ cấp rồi sẽ gửi thêm cho em."
Phàn Hoa nghe anh nói vậy, đầu óc toàn khó hiểu đến mơ hồ, cô nói: "Xin lỗi, anh là...?"
Sắc mặt Triệu Nhất Lộ nghiêm nghị hơn vài phần: "Em không nhận ra tôi sao?"
Anh không biết là nên tức giận hay tủi thân, bọn họ đã từng làm chuyện thân mật như vậy rồi, cô gái này sao lại không nhận ra anh chứ!
Lúc này Phàn Hoa cũng phản ứng lại, người này thật sự quen biết nguyên chủ, vì vậy vội vàng tìm lý do giải thích: "Vừa rồi anh cũng nghe tôi nói chuyện với chị Cảnh rồi đấy, tôi là lén lút bỏ trốn vào ban đêm, lại không may bị ngã xuống mương ngất xỉu, lúc tỉnh dậy thì có một số chuyện trước kia không nhớ rõ lắm."
Triệu Nhất Lộ nhíu mày, thì ra là vậy, trách không được cô không nhận ra anh. Sau đó anh lo lắng hỏi: "Vậy bây giờ em thế nào rồi? Có triệu chứng gì khác không? Đến ga rồi nhớ đi bệnh viện kiểm tra, ngã đập đầu không thể chủ quan được."
Phàn Hoa cười gượng hai tiếng: "Không sao, không còn đau nữa, chỉ là quên mất một số người, hầu hết mọi chuyện vẫn nhớ, đúng rồi, anh vẫn chưa nói anh là ai? Tại sao lại quen biết tôi?"
Triệu Nhất Lộ nghĩ, vì Phàn Hoa không nhận ra anh nữa, vậy cứ nói thẳng tên thật của mình cho cô biết, sau này từ từ giải thích những chuyện khác cũng được: "Tôi là Triệu Nhất Lộ, là..."
Chưa kịp để anh nói xong, cô đã kích động cắt ngang lời của anh: "Anh chính là Triệu Nhất Lộ sao!"
Triệu Nhất Lộ không hiểu tại sao Phàn Hoa lại kích động như vậy: "Ừ, là tôi."
Đúng lúc anh định tiếp tục nói chuyện với cô, thì một quân nhân cầm cốc nước đi về phía này.
"Bảo trọng, sau này tôi sẽ tìm cơ hội nói chuyện kỹ hơn với em." Triệu Nhất Lộ nói xong liền quay người đi về chỗ của mình.
Phàn Hoa ngây người đứng tại chỗ, người này lại chính là người em trai pháo hôi Triệu Nhất Lộ trong tiểu thuyết sao?
Cô nhớ trong nguyên tác, Hà Tư Nghiêm và Tạ Ngọc Đình quen biết nhau chính là nhờ Triệu Nhất Lộ bị thương, bọn họ là anh em cùng cha khác mẹ, Hà Tư Nghiêm theo họ cha, Triệu Nhất Lộ theo họ mẹ.
Trong nguyên tác, Triệu Nhất Lộ vốn có tương lai rộng mở trong quân đội, nhưng trong một lần làm nhiệm vụ bị bom mìn làm bị thương ở chân, sau đó được đưa đến bệnh viện quân khu, mà nữ chính Tạ Ngọc Đình lại là học trò của bác sĩ điều trị chính của Triệu Nhất Lộ, trong những ngày Hà Tư Nghiêm chăm sóc em trai, anh ta và nữ chính Tạ Ngọc Đình dần dần quen biết nhau, tình cảm của hai người phát triển nhanh chóng trong thời gian Triệu Nhất Lộ bị thương nặng nằm viện!