Giọng điệu Cảnh Ái Linh nói ra lời này cũng không chắc chắn lắm, cô ta thật sự chưa từng nghĩ đến vấn đề này, cứ mặc nhiên cho rằng những người đến tiệm gội đầu mát xa đều là phụ nữ.
Phàn Hoa còn gì mà không hiểu nữa, xem ra cô ta thật sự không biết gì cả. Cũng không biết trong nguyên tác, người phụ nữ ngây thơ lại coi trọng danh tiết như Cảnh Ái Linh sau khi biết mình bị lừa đi làm cái việc đó sẽ phản ứng thế nào, sau này sống ra sao?
Đáng tiếc là trong sách tác giả không hề miêu tả gì về cuộc sống sau này của Cảnh Ái Linh.
Lần đầu tiên Phàn Hoa hiểu rõ ràng tằng "Một cuốn tiểu thuyết cũng chỉ đơn giản là miêu tả câu chuyện của một hoặc hai nhân vật chính mà thôi, còn những nhân vật phụ chỉ là khách qua đường trong tiểu thuyết sẽ trải qua những tình tiết gì và có kết cục ra sao thì độc giả không hề biết, nhưng những nhân vật phụ đó cũng đều có câu chuyện riêng của mình!"
Phàn Hoa bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, cô đúng là nhân vật phụ đoản mệnh trong cuốn "Lão cán bộ cấm dục anh ấy không giả vờ nữa."
Nhưng cô là Phàn Hoa, không phải Phàn Lê Hoa, cô sẽ trở thành nhân vật chính trong câu chuyện cuộc đời của chính mình!
Tàu dần dần rời khỏi nhà ga...
Phàn Hoa nắm lấy tay Cảnh Ái Linh, quyết định hỏi cho rõ ràng, cô hạ thấp giọng nghiêm túc hỏi: "Chị Cảnh, nếu có người bảo chị làm cái nghề bán thân đó, chị sẽ làm thế nào?"
Cảnh Ái Linh đột nhiên cao giọng, ngữ khí đầy chất vấn: "Lê Hoa, cô đang nói cái gì vậy?"
Mọi người xung quanh lại quay sang nhìn về phía này, bao gồm cả ánh mắt nồng nhiệt vừa rồi.
Phàn Hoa vội vàng lấy tay che miệng Cảnh Ái Linh, ra hiệu cô ta nhỏ tiếng lại, dù sao vấn đề này để người ngoài nghe thấy cũng không hay.
Cảnh Ái Linh cũng nhận ra mình vừa mất bình tĩnh, sau khi bình tĩnh lại mới nhỏ giọng đáp: "Làm sao tôi lại làm chuyện đó được? Đời người sống vì sĩ diện, cây sống vì vỏ! Chồng tôi tuy đã mất, nhưng tôi, Cảnh Ái Linh này sẽ mãi là vợ của Lý Đại Trụ, sẽ không làm chuyện có lỗi với anh ấy!"
Lúc này, Phàn Hoa hoàn toàn chắc chắn Cảnh Ái Linh cũng bị lừa. Vì cô ta không phải người xấu, bây giờ hai người lại cùng nhau đi xuống phía Nam, vậy sau này cô cứ dẫn cô ta đi theo, cùng làm ăn, dù sao cô cũng đã hiểu lầm cô ta, còn lừa của cô ta mười đồng và ba bát mì, à đúng rồi, còn một vé tàu nữa...
Xem ra, những thứ Phàn Hoa lừa của Cảnh Ái Linh cũng không ít, tuy không đáng bao nhiêu tiền, nhưng đối với cô, người vừa xuyên đến đây, trên người chỉ có bốn đồng hai hào năm xu thì đây chính là ơn lớn!
Phàn Hoa thân thiện lấy hai quả đào còn lại trong túi ra, chia cho Cảnh Ái Linh một quả, vừa ăn vừa nói: "Chị Cảnh, sau này chị cứ đi theo tôi! Đừng làm cái nghề gội đầu mát xa đó nữa, đó không phải nghề tốt đẹp gì, không tránh khỏi phải tiếp xúc với đàn ông lạ, biết đâu còn bị bọn họ giở trò lưu manh nữa, sau này chị đi theo tôi chắc chắn có tương lai tươi sáng, tôi đảm bảo mỗi tháng chị sẽ kiếm được không dưới năm mươi đồng!"
Cảnh Ái Linh rõ ràng không tin cô gái quê mùa như Phàn Hoa có cách kiếm tiền gì, nhưng nghe cô nói nghề gội đầu mát xa có thể bị người ta giở trò lưu manh, vẫn có chút lo lắng. Cô ra dò hỏi: "Lê Hoa, cô có cách kiếm tiền gì vậy?"