Xuyên Thành Thông Phòng Của Quyền Thần Ác Ma

Chương 34: Hôn ta, rất kinh tởm sao?

Trước Sau

break

Bàn tay thon dài của Y giữ chặt hai cổ tay nàng đè lên đỉnh đầu, đầu lưỡi mút lấy nuốt nhả trong miệng nàng, ép nàng phải quấn quýt môi lưỡi.

Thạch Uẩn Ngọc bị đè trên giường, lưng dán vào lớp chăn mềm mại, như rơi vào một thế giới mơ màng khác.

Màn trướng xanh mờ, ánh nến vàng vọt.

Cứng rắn và mềm mại, lạnh lẽo và nóng bỏng.

Suy nghĩ của nàng cũng trở nên mơ hồ theo.

Cố Lan Đình lúc đầu còn vụng về, chỉ một lát đã thành thục, hôn đến nỗi nàng đầu óc quay cuồng, không thở nổi.

"Ưm ưm..."

Lưỡi Y nghiền đến gốc lưỡi nàng vẫn còn mút, tiếng nước chép chép.

Nàng bị ép phải há miệng, hai má mỏi nhừ, khóe mắt ứa ra những giọt nước mắt sinh lý.

Không thể lấy hơi, gốc lưỡi bắt đầu tê dại, trong lòng thầm mắng Cố Lan Đình là quỷ háo sắc.

Không thể né tránh, nàng tìm đúng cơ hội cắn vào môi dưới của Y, đẩy đầu lưỡi Y ra ngoài.

Cố Lan Đình khựng lại một chút, quấn lấy đầu lưỡi nàng mút một cái.

Thạch Uẩn Ngọc thấy da đầu tê dại, một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Nàng run lên, nghe thấy tiếng thở dốc khe khẽ của chàng thanh niên.

Cố Lan Đình cuối cùng cũng đại phát từ bi mà rời môi nàng.

Y vùi đầu xuống, mái tóc như dòng nước rủ xuống uốn lượn trên hõm cổ nàng.

Chóp mũi Y chạm vào động mạch của nàng, hơi thở nóng rực phả ra.

Thạch Uẩn Ngọc cảm nhận được đường nét kinh người đang cấn vào chân mình.

Cố Lan Đình hơi ngẩng mặt lên, thở dốc, một tay ôm lấy vòng eo thon của nàng, tay kia đi cởi dây áo.

Thạch Uẩn Ngọc biết không thể trì hoãn thêm nữa, nàng nén sợ hãi, cắn răng quyết tâm, dùng sức đẩy mạnh Cố Lan Đình một cái, vạch màn trướng ra rồi cúi người bên mép giường nôn khan.

Cố Lan Đình bị đẩy ra, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, đến khi thấy Thạch Uẩn Ngọc cúi người bên giường nôn khan, nét mặt lập tức trở nên u ám.

Y trở mình ngồi dậy bên mép giường, cúi mắt nhìn gương mặt nghiêng tái nhợt của nữ tử, nhẹ giọng cất lời: "Hôn ta, rất kinh tởm sao?"

Thạch Uẩn Ngọc lại nôn khan hai tiếng nữa, mới lồm cồm bò dậy khỏi giường quỳ xuống dưới chân Y, kinh hãi nức nở: "Không, không phải ạ."

"Gia, ngài nghe nô tỳ giải thích!"

Cố Lan Đình cúi mắt nhìn nàng.

Nữ tử quỳ bên chân Y, mái tóc xõa tung trên vai và lưng, lớp áo mỏng màu anh đào xộc xệch, để lộ bờ vai trắng như tuyết, toàn thân run rẩy như đóa hoa đào trên cành.

Thạch Uẩn Ngọc không nghe thấy câu trả lời, đang đắn đo có nên tiếp tục nói hay không thì một bàn tay trắng trẻo thon dài xuất hiện trước mặt nàng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc