Xuyên Thành Thông Phòng Của Quyền Thần Ác Ma

Chương 30: Ma ma, có thể hoãn lại mấy ngày không ạ?

Trước Sau

break

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, hốc mắt bị ánh sáng lạnh lẽo làm cho cay xè.

Đêm khuya thanh vắng, Thạch Uẩn Ngọc trằn trọc không ngủ được.

Giường ở đây trải nệm mềm mại, thoải mái hơn giường chung rất nhiều, nhưng lòng nàng nặng trĩu tâm sự, trằn trọc mãi không ngủ được, chỉ lắng nghe tiếng gió khẽ ngoài cửa sổ và tiếng mõ canh của người gác đêm, mãi đến khi trời gần sáng mới mơ màng thiếp đi.

Hai ngày tiếp theo, sóng yên biển lặng.

Cố Lan Đình dường như đã quên mất sự tồn tại của nàng.

Y đi sớm về khuya, thỉnh thoảng gặp trong viện cũng chỉ liếc nàng một cái, như thể nàng không khác gì những nha hoàn quét dọn khác.

Nàng học quy củ cùng Cao ma ma.

Cách dọn món, cách rót trà, cách đi đứng, và... chuyện phòng the nam nữ, làm thế nào để hầu hạ chủ tử cho tốt.

Tiền ma ma thỉnh thoảng sẽ đến kiểm tra, nét mặt nghiêm nghị, luôn miệng quở trách.

Thạch Uẩn Ngọc học rất nhanh, đối nhân xử thế dịu dàng lễ phép, với ai cũng tươi cười, điều này khiến mọi người trong viện đều có ấn tượng tốt về nàng, đến ngày thứ ba, thái độ của Tiền ma ma đối với nàng cũng ôn hòa hơn nhiều.

Đêm hôm đó, nàng vừa chuẩn bị đi ngủ thì Tiền ma ma lại dẫn theo ba nha hoàn bước vào, trong đó có cả Tiểu Hòa.

Ba người bưng khay, trên đó đặt bộ đồ ngủ mỏng manh và đồ dùng tắm rửa.

Tiền ma ma nói: "Đại gia sắp về rồi, tắm rửa thay đồ đi."

Sắc mặt Thạch Uẩn Ngọc trắng bệch: "Ma ma, có thể hoãn lại mấy ngày không ạ? Hôm nay nô tỳ không được khỏe."

Tiền ma ma thấy mặt nàng tái nhợt, liền dịu giọng nói: "Cô nương sớm muộn gì cũng phải trải qua chuyện này, hà tất phải làm Đại gia không vui?"

Thạch Uẩn Ngọc mấp máy môi, khô khốc nói một tiếng được.

Nàng bị đưa vào phòng tắm, bước vào thùng tắm lớn, trong nước có rắc cánh hoa, tỏa ra hương hoa nồng nàn, các nha hoàn im lặng lau rửa cho nàng.

Tắm xong, chiếc áo sa màu anh đào mỏng như cánh ve được mặc lên người nàng.

Dưới lớp áo sa, chỉ có một chiếc áo yếm và quần lót bằng lụa mỏng manh tương tự, hoàn toàn không che được gì, phác họa dáng người thướt tha của nàng ẩn hiện.

Nàng là người hiện đại, dĩ nhiên không thấy hở hang, chỉ là bị mấy người nhìn chằm chằm, ít nhiều vẫn có chút không tự nhiên.

Nha hoàn vắt khô tóc dài cho nàng, búi lỏng một búi tóc, cài nghiêng một chiếc trâm bạch ngọc, trên mặt không trang điểm, trắng hồng tự nhiên.

Tiền ma ma đánh giá nàng một lượt từ trên xuống dưới, có vẻ khá hài lòng: "Đi thôi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc