Bà biết rõ nha đầu thông phòng trong những phủ đệ quyền quý này trông có vẻ hào nhoáng, nhưng thực chất số phận bấp bênh như bèo dạt. Tương lai ra sao hoàn toàn phụ thuộc vào một ý nghĩ của chủ tử, còn bất lực hơn cả những người làm việc nặng nhọc như họ.
Bề ngoài hoa gấm rực rỡ, thực chất là lửa nóng dầu sôi, nếu chủ mẫu tương lai là người lương thiện thì thôi, nếu là kẻ miệng nam mô bụng một bồ dao găm thì đến mạng cũng không giữ được.
Thạch Uẩn Ngọc lắc đầu, quay lại an ủi: "Ma ma đừng nói vậy, người không sao là tốt rồi."
Trương trù nương yêu thương vuốt ve tóc mai của nàng, mò mẫm dưới gối lấy ra một túi tiền, không nói một lời nhét vào tay Thạch Uẩn Ngọc, nghẹn ngào nói: "Đến đó có nhiều chỗ cần lo lót, con cầm lấy, có chút bạc bên người cũng tiện hơn."
"Thúy nha đầu, sau này mọi việc con phải cẩn thận, đừng quá phô trương."
Bàn tay thô ráp của bà nắm chặt tay Thạch Uẩn Ngọc, gương mặt đầy vẻ áy náy và lo lắng.
Thạch Uẩn Ngọc nhìn túi tiền nặng trĩu, nước mắt không kìm được nữa, tuôn trào ra.
Nàng đưa tay ôm lấy Trương trù nương, tựa mặt vào vai bà.
Trên người Trương trù nương có mùi khói bếp và bồ kết, khiến nàng mơ hồ nhớ đến người mẹ ở thời hiện đại luôn cằn nhằn nàng, người sẽ nấu sẵn một bàn thức ăn khi nàng tan làm về nhà.
Lòng nàng chua xót vô cùng, những giọt lệ lăn dài, làm ướt vai áo của Trương trù nương.
"Thúy Thúy ngoan, đừng khóc."
Thạch Uẩn Ngọc khóc một trận, trong lòng cũng dễ chịu hơn.
Trước khi rời khỏi phòng, nàng lén đặt túi tiền lại chỗ cũ.
Đó là tiền dưỡng già của Trương trù nương, sao nàng có thể nhận được?
Nàng đối phó với mấy nha hoàn đến chúc mừng, trở về giường chung nằm xuống, suy nghĩ cách đối phó tiếp theo.
Trực tiếp bỏ trốn là không thực tế, nàng mang nô tịch, lại không có giấy thông hành, e là chưa ra khỏi được thành Hàng Châu đã bị bắt lại.
Tội bỏ trốn của nô lệ rất nặng, đến lúc đó ngay cả mạng sống cũng không giữ được.
Sự đã đến nước này, oán trời trách đất cũng vô ích.
Cố Lan Đình không phải người dễ đối phó, nàng phải lên kế hoạch lại, cố gắng sớm ngày thoát nô tịch, cao chạy xa bay.
***
Đến chiều, có một mama ăn mặc tươm tất, nét mặt nghiêm nghị đến, tự xưng họ Tiền, nói là quản sự trong viện của Đại công tử.
Bà ta đánh giá Thạch Uẩn Ngọc từ trên xuống dưới mấy lượt, nhàn nhạt nói: "Thu dọn đồ đạc rồi theo ta đi."