Xuyên Thành Nông Nữ Sát Phu, Tướng Quân Sủng Nàng Lên Tận Trời

Chương 30

Trước Sau

break

Sắc mặt Giang Hằng càng lạnh hơn, nghĩ đến người đệ đệ vẫn luôn được y yêu thương cưng chiều từ nhỏ, thì ra đệ ấy vẫn luôn giả vờ lấy lòng tỏ ra yếu đuối trước mặt y...

Vì để có thể kế thừa tước vị Hầu gia mà lại đích thân làm mồi nhử, cấu kết với địch quốc dụ y vào ổ mai phục!

Y chinh chiến nhiều năm, bao nhiêu âm mưu quỷ kế của kẻ địch đều không trúng chiêu, vậy mà lại suýt nữa hoàn toàn thất bại dưới tay người đệ đệ được mình bảo vệ nhiều năm!

Quý Nhiễm nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Giang Hằng, xoa xoa mũi mình, biết làm thế nào để xoa dịu bầu không khí đây?

Đúng lúc này, bên ngoài phòng... Giọng nói trong trẻo của Phúc Bảo từ bên ngoài vọng vào: “Hắc Nữu tỷ, Hắc Nữu tỷ, dậy chưa ạ?” 

Quý Nhiễm cười đáp lại, tên tiểu tử này đến thật đúng lúc: “Dậy rồi, dậy rồi, đệ cứ vào thẳng đi!” 

Nói xong liền thấy Phúc Bảo lon ton chạy vào.

“Hì hì, Hắc Nữu tỷ, trời vừa sáng đệ đã muốn đến tìm tỷ rồi, nhưng mẫu thân đệ không cho, nói là sợ đệ làm ồn đến tỷ và ca ca nghỉ ngơi.”

“À đúng rồi, mẫu thân đệ còn nói hôm nay người có chút việc thêu thùa phải làm gấp, làm xong sẽ qua thăm tỷ, bảo đệ qua xem trước có gì cần giúp không.”

Nói xong, Phúc Bảo mang theo ánh mắt tò mò nhìn thẳng về phía Giang Hằng.

Hôm qua Thu thẩm cứ để Phúc Bảo ở bên ngoài giúp nhóm lửa, không cho cậu bé vào phòng xem Quý Nhiễm xử lý vết thương, nói là sợ cậu bé làm ảnh hưởng đến thao tác của nàng, đây là lần đầu tiên cậu bé nhìn thấy vị nam nhân này không còn dính máu và bùn đất trên mặt.

“Oa, ca ca, huynh trông đẹp trai quá, nhưng mà... Sao huynh lại quấn chăn vậy?”

Vẻ mặt lạnh lùng của Giang Hằng khi thấy Phúc Bảo vào đã sớm dịu đi, nhưng nghe thấy câu hỏi của cậu bé vẫn có chút khó xử. Biết giải thích thế nào về việc y bây giờ trên người chỉ mặc một chiếc quần khố đây?

Quý Nhiễm nhìn vẻ mặt bí xị của Giang Hằng, tâm trạng rất tốt, hiếm khi tốt bụng giúp y nghĩ ra một lý do: “Phúc Bảo à, ca ca sợ lạnh, cho nên mới quấn dày một chút.”

“Ồ, ra là vậy à! Đệ còn tưởng ca ca đang ở trần chứ, mỗi lần đệ tắm xong chưa mặc quần áo, mẫu thân cũng toàn bảo đệ quấn như vậy.”

“Đây là nó tự đoán đó nhé, không thể trách ta được!”

“Ngươi không nói câu cuối cùng, ta còn có thể cố gắng giải thích một chút!”

Không khí tràn ngập mùi vị khó xử, Giang Hằng không nhịn được mà ho khan vài tiếng.

Quý Nhiễm hoàn toàn không để ý đến sự khó xử của y, trực tiếp đổi chủ đề: “Phúc Bảo, đệ ăn sáng chưa, canh cá mẫu thân đệ nấu hôm qua trong nồi vẫn còn, vẫn còn nóng đó, mau đi uống thêm chút đi.”

Phúc Bảo nghe Quý Nhiễm nói đến canh cá không khỏi liếm môi, nồi canh cá này hôm qua chính là cậu bé ngửi mùi thơm suốt quá trình nhóm lửa, thèm muốn chết đi được.

Nhưng sau khi canh cá nấu xong, mẫu thân cậu bé chỉ cho cậu bé uống một bát nhỏ, nói là để dành cho Quý Nhiễm và vị ca ca bị thương, họ cần bồi bổ cơ thể hơn.

Phúc Bảo không dám ăn nhiều, bây giờ nghe Quý Nhiễm nói vậy, thật sự là cậu bé quá thèm rồi!

Quý Nhiễm nhìn biểu cảm của Phúc Bảo, còn có gì không hiểu nữa, nàng đứng dậy đẩy cậu bé ra phía bếp ăn canh cá.

“Mau đi đi, uống hết chỗ còn lại đi, nếu không sẽ lãng phí đó.”

“Vâng ạ, đệ đi ngay!” Nói xong Phúc Bảo liền vui vẻ chạy về phía bếp.



 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc