“Chỉ nói một tiếng đa tạ là không được đâu, để cứu ngươi, bọn ta bây giờ sắp mệt chết rồi, ngươi vẫn nên nghỉ ngơi cho tốt trước đi, đợi khi hoàn toàn từ quỷ môn quan trở về rồi hãy báo đáp bọn ta cho phải phép!”
Nghe Quý Nhiễm nói vậy, nam nhân kia im lặng, ơn cứu mạng này quả thật một tiếng đa tạ quá nhẹ, nên y bèn ngoan ngoãn nhắm mắt dưỡng thần, không nói thêm gì nữa.
Mấy ngày nay y đã trải qua phục kích, chém giết, trốn chạy, rơi xuống vực, cả người đều trong trạng thái cảnh giác.
Trong khoảnh khắc rơi xuống vực, y còn tưởng đời này cứ thế mà kết thúc... Không ngờ vẫn còn cơ hội sống sót, hơn nữa lần này tỉnh lại, y đã nhạy bén cảm nhận được trạng thái cơ thể mình tốt hơn nhiều, vết thương cũng không còn đau như vậy nữa, chân bị thương cũng đã được cố định, xem ra đều là công lao của hai tỷ đệ này.
Khi sắp khiêng về đến nhà, Quý Nhiễm đi phía trước từ xa đã nhìn thấy Thu thẩm đứng ở cửa ngóng trông. Sau khi bà nhận ra Quý Nhiễm và Phúc Bảo, liền chạy thẳng về phía họ.
“Trời đất quỷ thần ơi, hai đứa sao lại còn khiêng một người về thế này?”
Đến khi nhìn thấy nam nhân toàn thân bê bết máu, Thu thẩm tử càng sợ đến mức mặt mày tái mét.
“Người này còn hơi thở không? Sẽ không phải đã chết rồi chứ?”
Phúc Bảo vội vàng giải thích với Thu thẩm, mặt mày đầy vẻ tự hào: “Mẫu thân, người này là bọn con tìm thấy ở dưới vách núi, y bị thương rất nặng, bọn con đã cứu y, còn cầm máu băng bó vết thương cho y rồi.”
“Hai đứa mà cũng biết cứu người à? Hay là mau đưa đến y quán ở huyện thành đi!”
Quý Nhiễm thở hổn hển nói: “Thu thẩm, không cần đâu, vết thương này của y, ta có thể chữa được, trước tiên cứ khiêng về nhà đã rồi nói sau.”
Thu thẩm nghe Quý Nhiễm nói vậy, trong lòng cũng yên ổn hơn một chút, bà trước tiên nhìn nàng đang thở hổn hển nói chuyện, sau đó lại nhìn Phúc Bảo mồ hôi nhễ nhại.
Do dự nửa giây... Cuối cùng bà chạy đến bên cạnh Quý Nhiễm.
Sau khi Thu thẩm lại gần mới phát hiện sắc mặt nàng đặc biệt tệ, tóc mai cũng đã ướt đẫm, vừa nhìn đã biết là đang cố gắng gượng.
“Hắc Nữu à, nào, để ta khiêng, con hôm qua mới ngất xỉu, thân thể này sao chịu nổi?”
“Thu thẩm, con không sao, sắp về đến nhà rồi, con vẫn khiêng được, người qua đổi cho Phúc Bảo đi, nó còn nhỏ.”
Thu thẩm lập tức sốt ruột, trực tiếp muốn giành lấy cáng trong tay Quý Nhiễm.
“Nó là một tiểu tử thối, phải rèn luyện sức lực nhiều hơn, còn con đó, coi chừng lại mệt đến ngất xỉu đấy!”
Phúc Bảo thở hổn hển tự hào nói: “Đúng vậy, Hắc Nữu tỷ, đệ vẫn chịu được mà!”
Quý Nhiễm nghe Thu thẩm và Phúc Bảo nói vậy, cũng không từ chối nữa, cẩn thận giao cáng cho bọn họ.
Nàng quả thực nên giữ lại chút thể lực, lát nữa về đến nhà còn phải nhân lúc thuốc chưa hết tác dụng mau chóng lấy mũi tên trong người nam nhân ra, nếu không e là thật sự không chống đỡ nổi đến khi làm xong phẫu thuật đã ngất đi mất.
Về đến nhà, Quý Nhiễm và Thu thẩm cùng nhau khiêng người lên giường, sau đó nàng liền bảo bà đi giúp đun nước nóng.
Phúc Bảo vẫn còn trong trạng thái phấn khích, la hét đòi giúp nhóm lửa thêm củi.
Trong phòng chỉ còn lại Quý Nhiễm và nam nhân nằm trên giường.
Nàng trước tiên sờ trán nam nhân, cảm nhận được sự nóng rẫy dưới tay, mày nàng khẽ nhíu lại.