Xuyên Thành Nông Nữ Sát Phu, Tướng Quân Sủng Nàng Lên Tận Trời

Chương 11: Nam nhân bị thương

Trước Sau

break

Quý Nhiễm tìm một cây gậy chạc, dùng con dao rựa trong gùi gọt nhọn đầu gậy, sau đó buộc vạt váy lại, tìm một chỗ nước cạn xuống sông đâm cá.

Kỹ thuật đâm cá này là nàng học được từ đặc cảnh chuyên bắt cá mò tôm trong quân khu đại viện từ nhỏ, chỉ cần ba chữ, nhanh, chuẩn, hiểm, không có chút công phu trong người là không đâm được.

Mà Quý Nhiễm rõ ràng là đã từng luyện qua, chẳng mấy chốc đã gọn gàng đâm được một con cá lớn.

“Oa oa oa, Hắc Nữu tỷ, tỷ giỏi quá, cá to quá!”

Phúc Bảo thấy Quý Nhiễm dễ dàng đâm được một con cá lớn như vậy, kích động vô cùng, nếu không phải Hắc Nữu tỷ không cho cậu xuống nước, cậu nhất định phải thử.

“Ừ hử, tỷ đâm thêm vài con nữa, ngày mai chúng ta đi trấn trên bán đổi thịt khác ăn.”

Cuối cùng, Quý Nhiễm đâm được cả thảy năm con cá, không dám đâm thêm nữa, sợ thân thể nhỏ bé này ở dưới nước lâu sẽ không chịu nổi.

“Đi, về nhà, tỷ tỷ làm cá nướng cho đệ!”

Nàng vui vẻ ngân nga một khúc nhạc, lót rất nhiều cỏ dại vào trong gùi rồi mới đặt cá vào, sau đó lại phủ thêm không ít cỏ dại lên trên.

“Hắc Nữu tỷ tỷ, tỷ bỏ nhiều cỏ dại như vậy làm gì?”

“Để cá không bị dập nát đó mà.”

Quý Nhiễm tùy tiện bịa ra một lý do, thực ra là nàng muốn lát nữa sẽ bỏ cá vào không gian, cõng trên lưng thật sự quá nặng, bỏ thêm chút cỏ, như vậy Phúc Bảo sẽ không nhìn ra.

“Ồ, có lý quá! Vậy đưa gùi cho đệ đi, bây giờ đầy rồi.”

“Ha ha ha, tỷ tỷ trêu đệ thôi, sao tỷ nỡ để Phúc Bảo đáng yêu của chúng ta cõng chứ? Lỡ như đè hỏng Phúc Bảo, sau này không lớn nổi, không cưới được tức phụ xinh đẹp thì phải làm sao?”

Phúc Bảo tuy mới bảy tuổi, nhưng đã biết cưới tức phụ nghĩa là gì. Tiểu tử nhìn Quý Nhiễm, nghiêm túc nói: “Đến lúc đó tỷ tỷ gả cho đệ là được rồi, vừa hay những người khác đều không dám cưới tỷ, đệ cưới tỷ!”

“Phụt... Ha ha ha ha, ha ha ha, tỷ tỷ không ngại gặm cỏ non đâu, tiểu thịt tươi gì đó, tỷ tỷ thích nhất.”

“Có điều, nếu tỷ tỷ phải đợi đệ lớn, vậy thì phải nộp bao nhiêu năm thuế đơn thân đây!”

“Tiểu thịt tươi lại là thịt gì ạ? Có ngon không?”

“Ngon, ngon, đặc biệt ngon, ha ha ha ha...”

Hai người một lớn một nhỏ, một trước một sau, vừa nói vừa cười đi dọc theo con đường núi trở về.

Đột nhiên, Phúc Bảo dừng lại: “Hắc Nữu tỷ tỷ, vừa rồi có phải có người ho không ạ?”

“Có sao? Sao tỷ không nghe thấy.”

Phúc Bảo từ nhỏ thính giác đã đặc biệt tốt, nhạy bén hơn người thường rất nhiều, nó lại cẩn thận lắng nghe, quả nhiên lại nghe thấy một tiếng ho nữa, hình như phát ra từ bụi cỏ dại dưới vách núi.

Phúc Bảo chỉ về phía cách họ khoảng một trăm thước: “Thật sự có người ho, ở hướng đó!”

Quý Nhiễm thu lại vẻ mặt, cảnh giác đi về phía cậu bé chỉ: “Đi, qua xem sao!”

Sau khi lại gần, nàng phát hiện trong bụi cỏ có một nam nhân toàn thân bê bết máu đang nằm!

Người này thân hình cao lớn cường tráng, mặc áo giáp rách nát, toàn thân đều là máu và bùn đất, khuôn mặt cũng bẩn đến mức không nhìn rõ diện mạo cụ thể, nhưng qua đôi mày sắc như kiếm, tóc mai cắt tỉa như dao, sống mũi cao thẳng như núi non hùng vĩ, và đường quai hàm rõ ràng mạnh mẽ như được vẽ ra cũng có thể suy đoán tướng mạo tuyệt đối không tầm thường.

Nam nhân yếu ớt nằm trên cỏ, hai mắt nhắm nghiền, trông như chỉ còn hơi thở vào mà không có hơi thở ra!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc