Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 50

Trước Sau

break

Văn Thiền nở nụ cười nhẹ. Cô nhận thấy bà chủ này khá dễ gần, tính tình xởi lởi, chẳng giống ông chủ Diệp lúc nào cũng "không có lợi sẽ không làm".

"Tôi không sao đâu, chắc tại mấy hôm nay trời oi bức quá thôi."

"Người miền Bắc các cô không quen khí hậu ở đây là phải rồi." Bà chủ Diệp tỏ vẻ cảm thông: "Đừng nói là cô, ngay cả vợ chồng tôi hồi mới chân ướt chân ráo tới đây cũng có chịu nổi đâu, sau này ở lâu mới quen dần. Giờ ngược lại về quê lại thấy không quen, vùng Tây Bắc vừa lạnh vừa hanh khô, lần trước về thăm nhà, tôi còn bị khô đến mức chảy cả máu cam đấy."

Văn Thiền câu được câu chăng trò chuyện với bà chủ.

Bà ấy có vẻ đang cao hứng, cứ liến thoắng mãi không thôi. Một lúc sau, khi bà chủ đi chỗ khác, Béo mới rón rén lại gần thì thầm với Văn Thiền: "Chị dâu, em đoán đơn hàng này vợ chồng lão Diệp chắc chắn vớ được nhiều."

Văn Thiền dựa lưng vào tường, ngón tay lơ đãng xoay nhẹ cổ tay rồi liếc nhìn cậu ta: "Sao cậu biết hay vậy?"

Béo gãi gãi mũi, cười hề hề: "Hì, em có ngốc đâu. Chị nhìn cái mặt hớn hở của vợ chồng lão Diệp xem, mấy hôm nay em cũng được thơm lây, ăn uống toàn đồ ngon. Nếu không phải sắp kiếm được một khoản kếch xù thì đời nào họ lại hào phóng đến thế."

Nói đến đây, Béo chép miệng đầy ngưỡng mộ: "Làm ăn với người nước ngoài là kiếm ngoại tệ đấy, đơn này ít nhất cũng phải bỏ túi vài trăm nghìn tệ chứ chẳng đùa."

Thấy Béo tò mò, Văn Thiền cũng thuận miệng giải thích: "Người ta muốn tìm ông chủ Diệp để làm hàng gia công xuất khẩu dán nhãn thương hiệu. Đơn hàng đầu tiên này lợi nhuận chắc khoảng hơn mười vạn thôi, nhưng quan trọng là nếu mối làm ăn này bền vững, xưởng may Hồng Hà của họ sẽ có cái mác uy tín để đi đàm phán với các công ty khác. Nếu trở thành đơn vị gia công cho mấy thương hiệu lớn thì lúc đó mới thực sự là “một bước lên mây”."

Béo nghe mà mắt sáng rực, chìm đắm trong mộng tưởng, cậu ta nuốt nước miếng cái ực: "Giá mà chúng ta cũng nhiều tiền như thế thì tốt biết mấy."

"Tương lai nhất định sẽ có thôi." Văn Thiền khẳng định chắc nịch với Béo.

Hai người đang nói chuyện thì cửa văn phòng bật mở, ông chủ Diệp mặt mày phơi phới tiễn khách ra ngoài: "Ngài Jay, ngài Đặng, vậy chúng ta chốt như thế nhé. Lần tới gặp mặt sẽ chính thức ký hợp đồng, các ngài không được đổi ý đâu đấy."

Văn Thiền đứng thẳng người dậy, nhanh chóng chuyển ngữ lời của ông chủ Diệp. Hai gã tây kia liên tục ra dấu OK, còn vẫy tay chào ông chủ Diệp, buông một câu "Bye bye" rồi rời đi.

Bà chủ vừa đi vệ sinh quay lại, thấy hai vị khách tây cùng phiên dịch riêng của họ đã đi khuất, vội vàng chạy tới hỏi chồng: "Thế nào rồi, đàm phán êm xuôi cả chứ?"

"Êm rồi! Hai gã tây đó bảo cần gọi điện về Anh xin chỉ thị, nhưng thực ra chỉ là thủ tục cho có lệ thôi, tôi đoán ngày một ngày hai là nhận được điện thoại ngay." Ông chủ Diệp đắc ý ra mặt, tâm trạng tốt vô cùng, quay sang nói với Văn Thiền: "Tiểu Văn này, hôm nay vất vả cho cô quá. Cô dịch trôi chảy lắm, tay phiên dịch họ Lâm kia còn khen cô nức nở, bảo tiếng Anh của cô còn lưu loát hơn cả hắn, cứ nằng nặc đòi xin số điện thoại của cô đấy."

Văn Thiền nhướng mày: "Ông không cho hắn chứ?"

Ông chủ Diệp chống nạnh, hùng hồn đáp: "Tôi đời nào lại cho! Cái gã họ Lâm đó đích thị là con ma sắc dục, lúc nãy còn gạ gẫm tôi chi tiền cho hắn đi “vui vẻ”. Cô gái vừa xinh đẹp vừa tài giỏi như cô, hắn làm sao mà với tới được."

"Ông liệu hồn mà bớt giao du với mấy cái ngữ khốn nạn đó đi." Bà chủ trừng mắt cảnh cáo chồng đầy lo lắng: "Không thì đừng trách bà đây không nể tình."

"Bà cứ nói linh tinh, tôi đâu phải hạng người đó. Nào Tiểu Văn, Tiểu Béo, đi thôi! Tối nay tôi khao mọi người một bữa ra trò!" Ông chủ Diệp hào hứng hô lớn.

Béo nghe thấy ăn là mắt sáng rực lên ngay lập tức.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc