Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 25

Trước Sau

break

Nếu lúc này vẫn là nguyên chủ, có khi đã bị lừa cho qua rồi.

Nguyên chủ từ nhỏ bị bệnh tim, ban đầu được bố bảo vệ, sau đó lại đến anh trai. Tuy không phải sống trong nhung lụa nhưng cũng chưa từng phải lo cái ăn cái mặc, lại càng chẳng gặp rắc rối gì. Ngay cả khi anh trai cô bị đâm chết vì đánh nhau, trước lúc chết cũng giao cô lại cho Trần Bác Chính.

Nhưng Văn Thiền thì khác. Đời trước cô có ông bố nghiện cờ bạc, chuyện xấu gì cũng từng chứng kiến. Tự thân giành học bổng toàn phần để ra nước ngoài, làm việc bên Phố Wall, từng thấy đủ thứ chuyện kỳ lạ trên đời.

Đánh võ chui từ xưa đến nay, trong và ngoài nước chưa bao giờ thiếu. Kiếm tiền nhanh thật nhưng rủi ro cực lớn và chắc chắn sẽ bị thương. Có người đánh một trận là gãy tay gãy chân. Gặp phải mấy ông chủ có sở thích kỳ quái, bắt đấu với chó dữ, sói hoang thì có mà mất nửa cái mạng.

Văn Thiền biết cuối cùng Trần Bác Chính sẽ vượt qua được, nhưng cô không muốn, cũng không cam lòng để anh mạo hiểm như vậy. Cô cũng hiểu rõ tính anh. Hiện giờ cô chưa có cách gì khả thi, dù có khuyên can thì anh cũng chẳng nghe đâu.

Người đàn ông này một khi đã quyết, thì không có chuyện quay đầu. Có lẽ sợ cô nghĩ nhiều, sáng hôm sau khi Văn Thiền vừa thức dậy, Béo đã tới gọi cô, nói là Trần Bác Chính rủ mọi người đi mua sữa đậu nành với quẩy.

Hơn bảy giờ sáng, phố chợ đã đông nghịt người.

Khu chợ thực phẩm ở La Hồ đông nghịt người, các quầy hàng chen kín cả trong lẫn ngoài, thậm chí còn bày tràn cả ra lòng đường, chỉ chừa lại một lối nhỏ vừa đủ để hai chiếc xe máy tránh nhau.

“Trái cây đây, trái cây tươi mới, mau lại mua nào...”

“Ba chỉ, sườn non, heo nuôi địa phương, hai tệ rưỡi một cân...”

Văn Thiền chỉ vừa nhìn thấy cảnh đông đúc trong chợ thôi đã cảm thấy ngán ngẩm, cô quay sang nói với thằng Béo: “Cậu vào mua đi, tôi đợi ngoài này.”

Thằng Béo cũng biết sức khỏe cô không tốt, bèn chỉ về phía quầy báo gần đó: “Vậy chị dâu qua bên kia đợi nhé, cẩn thận kẻ móc túi với mấy tên chạy xe cướp giật đấy.”

“Biết rồi.”

Văn Thiền đáp một tiếng, rồi đi tới quầy báo. Quầy báo ở tương lai thì càng ngày càng ít, nhưng vào thời điểm này lại là một ngành nghề xanh tươi mới nổi. Một quầy báo nhỏ, nhờ bán báo, tạp chí, thuốc lá cùng đủ loại dịch vụ linh tinh, mỗi năm ít nhất cũng kiếm được hai ba vạn tệ.

Đây là một nghề “phất trong thầm lặng”. Mà tại sao Văn Thiền lại biết rõ chuyện này? Đơn giản vì kiếp trước ông bố tệ hại của cô từng ân hận mãi vì đã bán lại một quầy báo như thế cho người khác. Ông nói, người mua được cái quầy đó sau này đã nhờ nó mà kéo cả dòng họ lên Bắc Kinh mở quầy báo, mua nhà, nhập hộ khẩu, thậm chí còn đụng trúng đợt giải tỏa đầu những năm 2000, cơ bản là phát tài.

Tại thời điểm này, trước quầy báo có khá nhiều người, phần lớn là dân công sở, cũng có không ít người đi chợ tiện đường ghé xem vài tờ báo.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc