Xuyên Thành Người Qua Đường Trong Thế Giới Thịt Văn

Chương 74: Quyển 3: Sư phụ luyến đồng yêu tôi

Trước Sau

break

“Lần này chọn thế giới nào đây?” Hứa Trân Trân ở trong phòng mình lẩm bẩm.
Cô đưa tay gạt bớt, theo bản năng gạt bỏ hết mấy kịch bản ngôn tình đô thị, tinh thần của cô vẫn còn bị thương, chỉ là cô không tự nhận thức được mà thôi.
“《Tôi thành một đôi với linh thú của tôi》? Chà, quyển truyện này nhìn trông hài phết đấy, chọn nó vậy.”
Quyển truyện này viết về một câu truyện xưa, trong đó nữ chính với linh thú của cô cùng nhau trưởng thành, cùng hưởng lợi ích thông qua OOXX, mà Hứa Trân Trân chỉ là nữ đệ tử ngay cả tên cũng không có trên Thiên Sơn Tông của nữ chính.
Một ngày nào đó, cô chỉ cần đi đến một nơi hẻo lánh trong Thiên Sơn Tông, giẫm gãy một nhánh cây nhỏ, kinh động đến nữ chính và linh thú của cô đang dã chiến ở trong bụi cây là được rồi. Một nhiệm vụ quá ư đơn giản, cô đây là đi nghỉ phép ở thế giới nhỏ mới đúng!
Sau khi ấn nút khởi động, cô nháy mắt đã đứng trong một căn phòng đổ nát, một người phụ nữ tứ chi khô quắt, chỉ có cái bụng lớn đến kỳ lạ đang nằm trên chiếc giường trước mặt cô.Tuy nhiên, cô ta đã chết, vẻ mặt xám xịt chết chóc kia cho dù ở trong căn phòng đổ nát tối tăm cũng có thể nhìn thấy.
Hứa Trân Trân cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ bé của mình, bỗng nhiên ý thức được bản thân phải chịu đựng đến độ tuổi có thể đạp lên nhánh cây kia thì không biết còn phải bao nhiêu năm nữa.
Ngay khi Hứa Trân Trân đang đau khổ than khóc trong lòng thì bỗng nhiên cảm thấy cảm thấy có chút không đúng, cô vội vàng quay người lại nhìn, một người không biết đã đứng ở cửa từ lúc nào, không, là… thần tiên?
Người nọ mặc trường bào màu trắng, bạch y bay bay, một đầu tóc bạc gần như xõa xuống đất, khuôn mặt đẹp trai đến mức có thể khiến người khác ngưng thở.
Hứa Trân Trân thực sự không thở nổi, cô đi qua nhiều thế giới như vậy, thậm chí cả nam chính hoàn mỹ cũng chưa thấy ai giống người trước mắt, đẹp đến mức kinh người!
Không, là đẹp đến mức khiến người khác sợ hãi!!
Hứa Trân Trân theo bản năng lùi về sau nửa bước, nếu phía sau không phải là thi thể không thể tránh được của người phụ nữ kia thì Hứa Trân Trân đã muốn xoay người bỏ chạy rồi!
Sau khi cô lùi lại, người nọ vốn dĩ đang lẳng lặng đứng ở cửa nhìn cô bỗng nhiên lắc người, chớp mắt đã đứng trước mặt cô.
“Ta là lão tổ của Thiên Sơn, dự định thu ngươi làm đệ tử quan môn, đi theo ta.”
Vừa nói người nọ vừa dắt bàn tay nhỏ của Hứa đi ra ngoài, hoàn toàn không thèm hỏi ý kiến cô.
Lão tổ của Thiên Sơn? Thiên Sơn tông?
Được rồi, cô nhất định phải đồng ý với hắn làm đệ tử của Thiên Sơn Tông, nếu không nhiệm vụ giẫm nhánh cây ở Thiên Sơn Tông sẽ không dễ hoàn thành.
Cô nhóc lanh lợi, ngoan ngoãn dường như khiến tâm trạng người nọ khá tốt, cũng không cầm chặt tay cô bé mấy nữa.
“Ta tên Vệ Trường Phong, ngươi tên là gì?”
 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc