Xuyên Thành Người Qua Đường Trong Thế Giới Thịt Văn

Chương 133: Quyển 4: Đại nội tổng quản yêu tôi 

Trước Sau

break

Hứa Trân Trân sử dụng kỹ năng siêu cấp của nàng nhanh chóng làm ổn định tâm lý, điều chỉnh hô hấp, sau đó tụt quần xuống.
Nàng thấy nơi đó của hắn rồi, nhưng ngoài dự kiến của nàng, nơi đó rất hoàn chỉnh, còn… Còn khá dài, chẳng lẽ hắn chính là thái giám giả?!
Tầm mắt vừa chuyển, Hứa Trân Trân nhận ra có cái gì đó sai sai, hắn không có bao tinh hoàn, bị yếu sinh lý chăng?!
“Rất tò mò à?”
Giọng nói bình thản ở phía trên truyền đến, cho dù thần kinh của Hứa Trân Trân đang rất căng thẳng nhưng vẫn có thể nghe thấy sự lạnh lẽo đáng sợ trong đó.
Hứa Trân Trân lập tức ngoan ngoãn nằm sấp xuống, Phùng đại thái giám nhìn nàng quỳ bò lộ ra hai cánh mông có vẻ vô cùng mượt mà, đá cái quần đang chất chồng dưới chân, đi vào giữa bể tắm.
“Tắm cho ta.”
Vẫn là cách ra lệnh như vậy, Hứa Trân Trân đang quỳ rạp trên đất lập tức đứng dậy đi qua, nàng cầm khăn lông trên giá lên, muốn ngồi xổm cạnh bể tắm xoa lưng cho hắn.
Nhưng hắn lại nói: “Cởi quần áo đi, bẩn.”
Đó, nàng biết sớm muộn gì cũng vậy mà!
Hứa Trân Trân hết cách, chỉ có thể cởi quần áo từng cái từng cái một, cuối cùng là qυầи ɭóŧ.
Mà đối với phong cảnh kiều diễm là vậy nhưng Phùng đại thái giám lại dựa lưng vào bể nhắm mắt dưỡng thần.
Bởi vì hắn không lộ lưng nên Hứa Trân Trân chỉ có thể quỳ gối bên bể tắm, dùng khăn lông lau cánh tay hắn, theo động tác của nàng, vυ" lớn rũ xuống đong đưa lắc lư qua lại, thoạt nhìn vô cùng da^ʍ đãиɠ.
Sau khi lau sạch cánh tay đặt trên thành bể, Hứa Trân Trân duỗi tay muốn lau ngực hắn, kết quả cánh tay nàng quá ngắn nên không thể với tới được.
“Xuống đây.”
Bây giờ Hứa Trân Trân đã quen với cách ra lệnh ngắn gọn của hắn, nàng cũng không còn thấy ngượng ngùng nữa, cẩn thận đi xuống bể, ngồi xổm bên cạnh hắn, cầm khăn tiếp tục công việc.
Hắn vẫn luôn không có phản ứng gì, cho đến khi Hứa Trân lau xong bụng dưới, đang do dự có nên tránh bộ phận nhảy cảm của hắn ra không thì hắn thình lình hỏi một câu: “Ngươi ngại bẩn?”
Lúc nói lời này, hắn không còn nhắm mắt dưỡng thần nữa mà là ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn thẳng vào nàng.
Hứa Trân Trân hiểu hắn đang hỏi gì, đành phải dùng hành động trả lời hắn.
Hứa Trân Trân dùng tay cầm cây gậy thịt dài mềm mại lên, cảm xúc khá giống kẹo bông gòn làm Hứa Trân Trân muốn tự tìm đường chết bóp bóp nó.
Nàng liều mình kìm chế, nắm lấy thứ đó đặt vào lòng bàn tay, sau đó dùng cái khăn lông trên tay phải nhúng chút nước rồi xoa xoa.
Phùng đại thái giám nhìn hành động này của nàng bằng ánh mắt sáng quắc, hắn nhìn ra sự cẩn thận của nàng, thậm chí còn có sự dịu dàng không rõ lý do.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa một chút chán ghét hay ghê tởm vẫn luôn không tồn tại trên khuôn mặt trẻ tuổi nơn nớt kia, cho dù là một xíu miễn cưỡng ẩn nhẫn cũng không có.

 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc