Xuyên Thành Người Qua Đường Trong Thế Giới Thịt Văn

Chương 131: Quyển 4: Đại nội tổng quản yêu tôi 

Trước Sau

break

Mắt người này là đèn pha à? Không chỉ kích cỡ quần áo vừa người, bộ phận vòng một cũng vô cùng thoải mái, không hề chật chội, cái tên biến thái chết bầm này!!
Hứa Trân Trân nhanh chóng ổn định tâm lý, hít một hơi, rồi quay lại.
Rõ ràng mới nãy còn cảm thấy có ánh mắt giống như lửa đốt nhìn chằm chằm phía sau lưng nàng, nhưng khi nàng xoay người lại chỉ thấy Phùng đại thái giám vẫn nghiêm túc phê duyệt tấu chương như cũ, cùng với người hồi nãy như hai người khác nhau.
“Lại đây mài mực.” Đại tổng quản vẫn không ngẩng đầu, chỉ ra lệnh.
Hứa Trân Trân không biết hắn đang giả vờ hay thực sự không quan tâm nàng đang mặc cái gì, Hứa Trân Trân cũng không muốn biết. Mạch não của kẻ biến thái không cần phải nghiên cứu, nếu không rất dễ nổi điên theo họ.
Hứa Trân Trân cúi đầu cầm thỏi mực mài mực, bởi vì động tác của cánh tay tác động nên bộ ngực đang trần trụi ra bên ngoài cũng lay động theo.
Nam nhân nào nhìn thấy phong cảnh này chỉ hận không thể vồ tới làm Hứa Trân Trân ngay tại chỗ.
Có điều Phùng đại thái giám không phải là nam nhân, cho nên hắn vẫn tiếp tục phê duyệt tấu chương, như thể cọc tấu chương kia liên quan tới ấm no của muôn dân trăm họ, không phê duyệt ngay thì trời sẽ sập đất sẽ lún.
Cũng không biết viết bao lâu, Hứa Trân Trân cũng mài mực xong, thấy trà trong chén đã cạn, bèn đi tới phòng bếp lấy ấm trà rót đầy cho hắn, lúc này hắn mới buông bút, cơ thể dựa ra sau lưng ghế, quay sang nhìn Hứa Trân Trân.
“Lại đây.” Nhìn Hứa Trân Trân ăn mặc như thế, sóng mắt hắn bất động, ánh mắt thâm thúy, lãnh đạm ra lệnh.
Hứa Trân Trân buông ấm trà đi tới, bởi vì hắn còn chưa kêu dừng, nàng cứ đi đến vị trí xấp xỉ không sai biệt lắm, liền chầm chậm nhích từng li từng tí về phía trước để thăm dò.
Nhưng hắn vẫn không chịu mở miệng, nàng cũng chỉ bất đắc dĩ tiếp tục dịch về phía trước, thẳng cho đến khi nàng chân chạm chân hắn, thật sự không thể đi được nữa nên nàng mới ngừng lại.
Gần quá, gần đến nổi cặp vυ" cực đại lõa lồ phía trước của nàng suýt chọc thẳng vào mặt hắn, mà hắn chỉ cần ngẩng đầu là ăn được đầu vυ" của nàng rồi.
Quả thật hắn có ngẩng đầu, có điều chỉ nhìn thẳng vào mắt nàng, bởi vì ngọn đèn dầu chiếu sáng nên đôi mắt hắn không còn tối nữa, mà sáng ngời lên, nhấp nháy lóe quang.
Sau đó hắn lại cúi đầu, vô cùng cẩn thận quan sát cặp vυ" chỉ đang cách mặt hắn khoảng một bàn tay, hình dạng, màu sắc của chúng, thậm chí những nếp gấp nhỏ trên núm vυ" cũng được hắn xem rất cẩn thận.
Hứa Trân Trân bị đôi mắt lẳng lặng kia nhìn chằm chằm khiến nàng đổ mồ hôi hột, nàng hơi run run, không đứng được, không phải vì sợ, mà là…
“Bao lớn?”
Ngay lúc Hứa Trân Trân muốn tựa vào lưng ghế của hắn để ổn định lại cơ thể thì bỗng nhiên hắn lại ngẩng đầu, không đầu không đuôi hỏi Hứa Trân Trân.
Hứa Trân Trân suýt trả lời theo bản năng: F hay là G nhỉ?
Sau đó lập tức nghĩ lại thời cổ đại làm gì có số đo, cái hắn hỏi hẳn không phải là cái này. Nhưng hành động vừa rồi của hắn có thể dễ dàng khiến người ta muốn đáp theo bản năng!
Đáy lòng Hứa Trân Trân gào thét, nhưng ngữ khí bình tĩnh trả lời: “Mười bốn.”
 

 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc