Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 12: Thơm phức

Trước Sau

break

Đậu hũ tuy bán nhiều, nhưng người thường ít khi ăn, chỉ thỉnh thoảng khi ăn tết hoặc đãi khách mới mua vài khối.

La Lập Tân giúp nhóm lửa, Vương Đông Sơ thêm nước vào nồi, cho thêm bát giác, vỏ quế mua từ trấn về, thêm chút muối, đợi nước sôi mới cho đậu hũ vào.

- Con để lửa nhỏ riu riu thôi.

Nghe Vương Đông Sơ dặn, La Lập Tân vội rút bớt củi.

Y hít hà: 

- Nương, người nấu thuốc gì mà thơm vậy?

Vương Đông Sơ đáp: 

- Thuốc gì? Đây gọi là đậu hũ kho. Những thứ này tuy là dược liệu, nhưng cũng có thể làm gia vị, nấu ra món ăn rất thơm.

Vương Đông Sơ ngồi trên ghế gỗ, hít hà.

Xuyên không đến đây nhiều ngày, cô chỉ ăn cháo loãng, miệng nhạt nhẽo.

Tuy đậu hũ không phải thịt, nhưng nấu như vậy, thật sự rất thơm.

Vương Đông Sơ không nhịn được nuốt nước miếng.

- Nương, người nấu gì mà thơm thế? - La Lập Cường từ ngoài nhảy vào.

La Lập Tân hỏi: 

- Đệ trải xong giường cho nương chưa?

La Lập Cường rướn người ngửi nồi: 

- Trải xong rồi, đảm bảo tối nay nương sẽ ngủ ngon.

Vương Đông Sơ nhíu mày, ngủ ngon cái gì?

La Lập Tân nhắc nhở đệ đệ: 

- Ngươi tránh ra, coi chừng hơi nóng phỏng mặt.

La Lập Cường gật đầu, lại ghé sát vào Vương Đông Sơ, Vương Đông Sơ liếc xéo: 

- Tránh xa mẹ ra.

Cũng không biết gã bao lâu chưa gội đầu, trên đầu toàn mùi.

La Lập Cường: "..."

La Lập Cường cảm thấy, mẹ của gã thật sự thay đổi rồi.

Trước kia, gã làm vậy mẹ của gã luôn xoa đầu gã.

La Lập Cường lùi lại một bước: 

- Nương, người nấu gì vậy?

- Đậu hũ, chẳng phải con vừa thấy sao? - Vương Đông Sơ bĩu môi.

La Lập Cường hỏi: 

- Đậu hũ gì mà thơm thế?

Vương Đông Sơ đáp: 

- Thơm không phải đậu hũ, mà là hương liệu dùng để nấu.

Nói xong Vương Đông Sơ đứng dậy, đoán chừng món đã chín, cô mở nắp nồi.

Mùi thơm bị nắp nồi giữ lại bỗng chốc lan tỏa khắp gian bếp.

Đợi hơi nóng tản bớt, Vương Đông Sơ mới nhìn rõ trong nồi.

Đậu hũ vốn vàng óng chuyển sang màu sẫm hơn, từng miếng đậu hũ non trong nồi canh sôi ùng ục.

La Lập Cường bưng ba chén đến cho Vương Đông Sơ, Vương Đông Sơ nói: 

- Hễ không làm việc là con tích cực nhất.

La Lập Cường cười hề hề: 

- Nương nói gì vậy, hôm nay con làm việc rất chăm chỉ. Không tin người hỏi anh cả xem.

La Lập Tân vừa rửa tay xong, nói: 

- Vâng, nương, em hai hôm nay dùng sức nhiều hơn cả mười mấy năm trước cộng lại.

La Lập Cường trợn mắt: 

- Anh cả!

La Lập Tân cười toe toét.

Vương Đông Sơ cũng bật cười.

Rốt cuộc vẫn là anh em ruột, dù có chút mâu thuẫn, chung quy vẫn có tình nghĩa.

Có tình nghĩa mới tốt, nhà đình hòa thuận mọi thứ phất lên!
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc