Chuyển ngữ: L’espoir
*
Vệ Uyên nhướng mày, yên lặng quan sát Ngu Chi hai giây rồi hơi không chắc chắn lên tiếng: “Chi Chi, anh cảm thấy hình như em… Có chút thay đổi?”
“Thay đổi ở đâu ạ?” Ngu Chi giả vờ lo lắng, mở camera trên quang não, soi tới soi lui.
“Anh cũng không thể hình dung ra được…” Nhìn dáng vẻ căng thẳng của cô, Vệ Uyên lại chỉ cười nhẹ: “Dù sao thì cũng trông xinh hơn rồi.”
“Thật sao? Sao em không nhận ra nhỉ.” Dù nói vậy, nhưng Ngu Chi không thể nào giấu được vẻ đắc ý nho nhỏ sau khi nghe được lời khen.
Nếu sau lưng cô có một cái đuôi, e là giờ này nó đang vểnh cao lên vẫy vẫy tít mù. Ý nghĩ này đột nhiên lóe lên trong đầu Vệ Uyên.
Đúng lúc này, bác sĩ nội trú vào kiểm tra phòng, Ngu Chi nhân cơ hội này làm rõ sự thay đổi ngoại hình của mình.
“Bác sĩ, sao em có cảm giác ngoại hình của mình có chút thay đổi thế?” Cô giả vờ khó hiểu.
Bác sĩ nội trú lật xem bệnh án của cô, rồi liếc qua các hạng mục trị liệu trong hai ngày nay, thản nhiên đáp: “Bình thường thôi mà. Em vốn còn nhỏ, cơ thể đang hồi phục thì diện mạo cũng sẽ thay đổi. Khi hồi phục hoàn toàn, đó mới là dáng vẻ vốn có của em.”
Quả nhiên không khác mấy so với suy đoán của cô, có điều việc dung mạo ngày càng giống với bản thân cô e rằng không phải do tác dụng của y học. May mà có lần nhập viện này để che giấu, mọi chuyện cũng có thể giải thích được.
“Hồi phục rất tốt, không có vấn đề gì.” Bác sĩ nội trú xem xong bèn đi ra ngoài.
Vệ Uyên cũng phần nào vơi bớt lo lắng. Lúc trước khi thấy bao nhiêu vết thương và bệnh tật dồn dập xuất hiện trên người một cô bé như Ngu Chi, trong lòng anh còn thấy đau hơn cả khi chính mình bị thương. May mắn là vẫn chưa quá muộn, mọi thứ đều có thể chữa lành hoàn toàn.
“Anh Vệ Uyên, anh mang đồ ăn gì cho em thế?” Ngu Chi tò mò nhoài người trên thanh chắn giường hỏi.
Vệ Uyên xách túi đồ ăn đặt bên cạnh qua, một chiếc bàn nhỏ trên giường từ từ được nâng lên, anh lấy từng hộp thức ăn trong túi ra, bày ngay ngắn trên bàn.
“Anh có mua mấy món đặc sắc của Sơn Tống Cư cho em, nếm thử xem có hợp khẩu vị không.” Anh bóc đôi đũa đưa cho Ngu Chi.
Ngu Chi háo hức nhận lấy: “Quao, nhìn thôi là đã biết rất ngon rồi!”
Hương vị sau khi nếm thử quả thật cũng vô cùng tuyệt vời, hộp đựng là loại giữ nhiệt nên mùi vị không hề bị ảnh hưởng.
Lát nữa Vệ Uyên còn phải quay về Trung tâm Quân chính để xử lý công vụ, Ngu Chi cố ý ăn nhanh hơn một chút để không làm lỡ thời gian của anh.
Đang ăn, cửa phòng bệnh lại bị gõ vang, Ngu Chi cất tiếng: “Mời vào.”
Người bước vào là Ngu Diệu, theo sau là Ngu Ngã trong bộ váy áo thanh thuần, xinh đẹp.
“Chi Chi, anh và Tiểu Ngã đến thăm em đây.” Ngu Diệu xách theo ít đồ, mỉm cười bước vào, thấy sắc mặt Ngu Chi đã tốt hơn nhiều, anh càng vui vẻ hơn.
“Tiểu Chi, sức khỏe của em…” Ngu Ngã nói được nửa câu thì đột nhiên im bặt, một lúc lâu sau mới lên tiếng với vẻ mặt âm u bất định: “A Uyên? Anh cũng ở đây à.”
Ngu Diệu vô tư nói với cô một câu: “Hôm qua anh đưa Chi Chi đến khám sức khỏe thì tình cờ gặp anh Vệ Uyên. Anh Vệ Uyên, anh đến đưa cơm cho Chi Chi sao?”
Anh nhìn thấy túi đồ ăn của Sơn Tống Cư, nói với vẻ hâm mộ: “Anh Vệ Uyên, chắc không phải Chi Chi là em gái ruột của anh đấy chứ? Lại còn mua đồ của Sơn Tống Cư nữa!”
Sắc mặt Ngu Ngã càng khó coi hơn vài phần.
Vệ Uyên cười nhẹ: “Dù sao anh cũng đã hứa với em ấy rồi, đương nhiên phải làm cho tốt.”
Ngu Diệu thì biết về lời hẹn giữa hai người, nhưng Ngu Ngã lại không biết, trong đầu cô ta chỉ toàn nghĩ Vệ Uyên và Ngu Chi thân thiết với nhau từ khi nào?
“A Uyên, em cũng lâu rồi chưa ăn ở Sơn Tống Cư…” Ngu Ngã gượng cười, hỏi với ý thăm dò: “Hay là mấy hôm nữa chúng ta cùng đi ăn nhé?”
Vệ Uyên khẽ gật đầu: “Được, vậy xem thời gian của em thế nào.”
Tuy anh có ấn tượng không tốt về nhà họ Ngu vì chuyện của Ngu Chi, nhưng anh cũng không đến mức đổ hết lên người Ngu Ngã.
Nghe Vệ Uyên đồng ý lời mời của mình mà không mấy do dự, trái tim đang treo lơ lửng của Ngu Ngã cuối cùng cũng được đặt xuống.
Xem ra thái độ của anh đối với mình vẫn như cũ, chắc là do gần đây Ngu Chi giả vờ quá giỏi, mà A Uyên lại nể mặt mình nên mới chăm sóc nó nhiều hơn một chút mà thôi.
Ngu Ngã bước đến trước giường bệnh, đầu tiên là ân cần hỏi thăm tình hình của Ngu Chi vài câu, sau đó quay sang Vệ Uyên, nói với vẻ hơi ngượng ngùng: “A Uyên, vất vả cho anh phải thay em chăm sóc Tiểu Chi như vậy, nhưng đừng để ảnh hưởng đến việc của anh nhé.”
Vệ Uyên nhẹ “ừ” một tiếng.
Dù sao thì Ngu Ngã cũng là Người Chữa Lành tương lai của anh, rất có khả năng sẽ trở thành vợ anh. Tuy gần đây hai lần anh chăm sóc Ngu Chi không phải vì cô, nhưng anh cũng không cần cố tình phủ nhận để khiến Ngu Ngã mất mặt.
Hơn nữa, đối với người ngoài, chắc chắn ai cũng sẽ nghĩ rằng anh quan tâm Ngu Chi hơn một chút là vì mối quan hệ với Ngu Ngã.
Ba người ở lại một lúc, đợi Ngu Chi ăn xong và nghỉ ngơi một lát rồi họ mới cùng nhau rời đi.
*
Hai ngày sau đó cũng diễn ra cảnh tương tự.
Tình trạng sức khỏe của Ngu Chi ngày một tốt hơn, ngoại hình cũng đã có sự khác biệt rõ rệt so với trước khi nhập viện.
Ngay cả Ngu Diệu khi lần đầu nhìn thấy cô cũng phải kinh ngạc thốt lên rằng cô đã xinh đẹp hơn.
Ngoài ra, Ngu Chi còn lên kế hoạch làm một việc khác – cô muốn đến khu Pal một chuyến.
Sắc trời đã sẩm tối, sau khi báo lại với khu điều trị nội trú, cô một mình rời khỏi trung tâm y tế.
Khu Pal và khu Thiên Khung cách nhau khá nhiều khu phổ thông, Ngu Chi trực tiếp bắt một chiếc taxi.
Người tài xế trung niên tốt bụng còn khuyên cô một mình đến nơi đó không an toàn, nhưng thấy Ngu Chi nhất quyết muốn đi, tài xế cũng đành thôi.
Khu Pal là khu hạ đẳng, còn được gọi là khu ổ chuột, đa số cư dân ở đây là công dân cấp thấp từ các tinh vực khác đến, cùng với một số phần tử tội phạm cực kỳ hung ác.
Để đảm bảo an toàn cho bản thân, Ngu Chi đã đặc biệt đặt mua trên StarNet một chiếc màn chắn ion có giá rất cao cùng một khẩu súng điện công suất mạnh. Hai món này đủ để giúp cô cầm cự ít nhất cho đến khi canh gác viên kịp thời đến nơi.
Sau khoảng một giờ di chuyển, cuối cùng cô cũng đến được khu Pal.
Nơi này rõ ràng là một trời một vực so với khu Thiên Khung, đường phố dơ bẩn bừa bộn, nhà cửa ven đường rách nát tồi tàn, người đi đường ăn mặc xám xịt, trông chẳng có chút sức sống nào.
Ngu Chi đội mũ áo hoodie rộng rãi lên, cố gắng để phần lớn khuôn mặt mình chìm trong bóng tối, tránh thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Cô đi theo định vị đến một cửa hàng nhỏ không mấy nổi bật ở góc đường, tấm biển hiệu treo trên cửa đã sứt mẻ vài chỗ, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra dòng chữ “Cửa hàng sửa chữa đồ điện Sử Địch Thất”.
Đây chính là nơi Ngu Chi cần tìm.
Cô đẩy cửa bước vào, nơi đây không hề có cảm giác công nghệ cao của thời đại liên sao, ngược lại, trên cửa còn treo một chiếc chuông đồng kiểu cũ, phát ra tiếng leng keng khi cánh cửa được đẩy mở.
Quầy sửa chữa chìm nghỉm sau những tầng kệ sắt chồng chất, chỉ có thể lờ mờ thấy một bóng người.
“Có ai không?” Ngu Chi đứng ở cửa, giọng nói trong trẻo, mềm mại, truyền rõ đến phía sau quầy sửa chữa.
Người phía sau quầy hơi kinh ngạc nhìn qua, dường như không ngờ một nơi như thế này lại có sự xuất hiện của một cô gái đài các, kiêu kỳ.
Cùng lúc đó, Ngu Chi cũng nhìn thấy dáng vẻ của cậu.
Thiếu niên có mái tóc ngắn màu trắng bạc, làn da trắng đến mức gần như thấy được cả mạch máu, nhưng ngũ quan lại cực kỳ tinh xảo và quyến rũ, tạo ra một cú sốc thị giác mạnh mẽ, khiến cả không gian xung quanh dường như cũng bừng sáng lên vài phần.