(Xuyên Sách) Xuyên Thành Điên Phi Xinh Đẹp

Chương 16: Bị Phát Hiện

Trước Sau

break

Giây tiếp theo, bóng dáng mảnh mai kia làm ra một hành động khiến bọn họ đều trợn mắt há hốc mồm, bóng dáng đó cứ thế xuống hồ nước!


Ánh trăng chiếu rọi cảnh tượng xảy ra bên hồ nước vô cùng rõ ràng, bóng dáng đó sau khi xuống nước liền thành thạo lấy ra lưới cá, cứ như vậy "xoẹt xoẹt" mấy cái, hất hai con cá từ dưới hồ lên bờ.


Nàng không bắt nhiều mà rời khỏi bờ hồ, xách hai con cá sống đang quẫy đạp rồi lại chạy lấy đà, bay lên tường, bóng dáng đó biến mất sau bức tường cung.


Trần công công nhận ra đó là Vân phi bị đày vào lãnh cung, trong lòng không khỏi cảm thán, nhìn qua là một nữ tử yếu đuối, thân thủ lại linh hoạt như vậy, thảo nào nàng không hề có vẻ tiều tụy, thì ra mỗi tối đều ra ngoài bắt cá ăn.


Chuyện này...


Ông ta cẩn thận liếc nhìn Hoàng thượng, không biết Hoàng thượng có đuổi cùng giết tận nàng không.


Thị vệ thân cận cũng đang chờ đợi chỉ thị của Hoàng thượng, vận mệnh của Vân phi như thế nào còn phải xem Hoàng thượng quyết định ra sao.


Khuôn mặt tuấn mỹ của Lãnh Tuyển không thể phân biệt được cảm xúc, y dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía bức tường lãnh cung đã sớm không một bóng người.


"Hồi tẩm cung."


"Vâng, Hoàng thượng."


Trần công công thở phào nhẹ nhõm cho Vân phi, nàng ta thật sự là mạng lớn, thoát được một kiếp.


Vân Thư Nhiễm xách hai con cá nhảy vào lãnh cung, hoàn toàn không biết chuyện nàng trèo tường ra khỏi lãnh cung bắt cá đã bị phát hiện.


Nàng xử lý cá sạch sẽ, không ngừng nghỉ đun nước tắm rửa, cuộc sống như vậy cũng coi như tạm ổn.


Từ khi Lãnh Tuyển phát hiện nàng trèo tường ra khỏi lãnh cung bắt cá, Trần công công phát hiện Hoàng thượng thỉnh thoảng lại đi dạo đến lãnh cung, sau đó đứng ở phía xa chờ Vân phi trèo tường ra ngoài bắt cá.


Hoàng thượng cũng không vạch trần nàng, cứ như vậy yên lặng nhìn nàng thao tác một phen rồi biến mất sau bức tường cao, ngay sau đó khói từ lãnh cung bay lên trong màn đêm.


Trần công công đoán chừng nàng đang nướng cá, ông ta không khỏi muốn cười lại có chút vui mừng, Vân phi là người duy nhất vào lãnh cung mà vẫn có thể tự cung tự cấp, chứ không phải đòi chết đòi sống.


Lãnh Tuyển dường như cảm thấy rất thú vị, coi như đang xem một vở kịch thường xuyên đến xem nàng chạy tới chạy lui, không trách phạt cũng không quấy rầy.


Thu qua đông tới, thời tiết đầu đông không quá lạnh, mặc dù thời tiết không lạnh lắm, nhưng nhiệt độ vẫn giảm xuống rất rõ rệt.


Vân Thư Nhiễm không dám liều lĩnh xuống hồ, nhỡ đâu bị cảm lạnh, lãnh cung không có thuốc để uống, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.


Hơn nữa, trải qua nỗ lực không ngừng nghỉ của nàng, số lượng cá khô đủ để giúp nàng vượt qua mùa đông này.


Vốn dĩ nàng định tặng vài con cá khô cho mỹ nhân  hàng xóm, nhưng đối phương lại không chịu nhận.


Trong khoảng thời gian sống ở lãnh cung, Vân Thư Nhiễm đã nhận ra điểm ''không bình thường" của mỹ nhân hàng xóm, mặc dù nàng không rõ thân phận thật sự của đối phương, nhưng chắc chắn không đơn giản.


Trong lãnh cung may mắn có nàng ấy làm bạn, Vân Thư Nhiễm không dám tưởng tượng nếu chỉ còn lại một mình nàng, sẽ cô đơn biết bao.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc